Tiếng nói trầm thấp của Mễ Trần vang vọng trên không trung, cả người tôi cứng đờ, hỏi anh ta có ý gì? Nơi này sao mà còn có mùi của xác chết chứ?
Tôi vội vàng nhìn ngang liếc dọc, nhưng xung quanh một mảnh mờ mịt, bởi vì đèn pin trong tay hai người chúng tôi đều là loại hơi sáng, cũng là vì sợ đánh rắn động cỏ.
Mà khi tôi vừa bước vào, chỉ ngửi thấy trong tòa nhà này truyền tới một mùi ẩm mốc, mục nát, còn mùi xác chết thối rữa mà Mễ Trần nói, tôi thực sự không ngửi thấy.
- Anh chắc chắn?
Tôi nhìn Mễ Trần bên cạnh, nhỏ tiếng hỏi anh ta, Mễ Trần vội vàng giơ tay lên ra ám hiệu cho tôi im lặng, tiếp đó bảo tôi tắt đèn pin trong tay đi, nói xong, tôi cũng thấy anh ta tự tắt đi chiếc đèn trong tay mình.
Sau đó, Mễ Trần chầm chậm nhấc chân tiến lên phía trước, tôi cũng bám sát theo sau, không lâu, chúng tôi đã đi tới vị trí cầu thang bộ của tòa nhà.
Bởi vì là một tòa nhà đổ nát lụp xụp, tôi lờ mờ nhìn thấy cầu thang đen ngòm này không có lan can bảo vệ, mà Mễ Trần nhìn tôi một cái, đưa tay chỉ chỉ lên trên, lòng tôi nghẹn lại, tôi hiểu ý của anh ta.
Ý của anh ta là, mùi xác chết truyền tới từ bên trên.
Tiếp đó, Mễ Trần trực tiếp giơ chân, bước lên trên bậc cầu thang, tôi theo sát anh ta từng bước, bởi vì chúng tôi đã tắt hết đèn pin, chỉ có thể dựa vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3074938/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.