- Hay là chúng ta nói chuyện thôn Lý gia?
Khi câu nói này truyền ra từ trong miệng của người thanh niên, cả người tôi hốt hoảng, mắt trợn lớn, có điều giây tiếp theo, tôi liền ý thức được hình như bản thân hơi lộ liễu.
Đây không phải rõ ràng tự làm mình bị lộ tẩy sao? Sau khi tôi đem biểu cảm trên mặt cất đi, phát hiện trên mặt người thanh niên kia, khóe miệng đã nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt.
- Thế nào? Uống cà phê chứ!
Người thanh niên lại lên tiếng, nói với tôi, mà lòng tôi cũng ngưng lại, sau đó gật đầu, đương nhiên, điểm quan trọng nhất chính là tôi không hề cảm thấy một chút ác ý nào từ trên người anh ta.
Người này mặc dù thần bí, nhưng anh ta thế mà lại biết chuyện thôn chúng tôi, những người biết chuyện của thôn chúng tôi có lẽ rất nhiều.
Nhưng lại có thể ở trong dòng người đông đúc trực tiếp tìm ra tôi, vậy nhất định anh ta biết tôi cũng biết chuyện của thôn Lý gia, đã đến lúc này, tôi cũng không tiếp tục che đậy nữa.
Bởi vì tất cả những che đậy của tôi, đối với đối phương, đều chỉ là một trò cười.
Sau đó, người thanh niên đưa tôi đến một quán cà phê ở gần nhà nghỉ, tìm một chiếc bàn dành cho hai người, chiếc bàn nằm trong góc, hơn nữa ánh sáng cũng không tốt, tôi thấy có rất nhiều người đều không muốn ngồi ở chiếc bàn này.
Đương nhiên, đây cũng là lý do mà người thanh niên trực tiếp đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3074931/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.