Hai con người rơm!
Thời khắc nhìn thấy hai người rơm này, cả người tôi chấn động, hai người rơm rất quen thuộc với tôi, bởi vì tôi đã từng nhìn thấy qua ở nhà Lương tiên sinh.
Chính là người rơm được cúng bái trên bàn thờ, mà lúc này, trên hai người rơm đó vẫn mặc bộ áo liệm kỳ quái.
Mà Hạ Mạch cũng nhìn thấy tên của tôi ở trên đó.
- Đó là thứ gì? Ông định lấy hai con người rơm rách nát ra để dọa tôi ư?
Tôi nhíu chặt lông mày, đối diện với Lương tiên sinh, lên tiếng.
Lúc này, hai tay của Lương tiên sinh để ra đằng sau, trực tiếp bước về phía tôi, tôi lập tức lùi ra sau hai bước, lại phát hiện đã bị dồn đến vách đá, không còn đường lui.
Khóe miệng Lương tiên sinh nhếch lên thành một nụ cười, sau đó lên tiếng:
- Nhãi con, mày biết không, cái mạng này của mày, đều là do tao nhặt về từ quỷ môn quan, mà hiện tại, nhà chúng mày lại qua cầu rút ván, mày cảm thấy tao nên làm thế nào bây giờ?
Thời khắc giọng nói của Lương tiên sinh truyền tới, sắc mặt tôi lạnh lùng, nhìn thẳng vào Lương tiên sinh:
- Tôi không hiểu những lời ông nói có ý gì?
Lúc này trong lòng tôi lấp đầy nỗi lo lắng, không biết ông ta làm thế nào đưa tôi đến đây, càng không biết ông ta làm như vậy là có mục đích gì.
Người ta thường nói, cái gì cũng không biết mới đáng sợ, mà tôi bây giờ, hoàn toàn chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3074900/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.