Khi tôi vừa nói xong, động tác trên tay bố dừng lại, đột nhiên quay đầu, lông mày nhíu chặt nhìn tôi, hỏi tôi hỏi như vậy là có ý gì?
Bố tôi đang giả ngốc, bố vẫn không muốn nói cho tôi biết, nhưng, sự việc đã đi đến bước này, tôi thực sự không thể tiếp tục chịu đựng được nữa.
Sau đó, tôi lập tức lên tiếng, nói với bố:
- Người phụ nữ đã biến thành bạch cương đó, có lẽ bố biết rõ hơn con, cô ta không phải mẹ con, vậy thì cô ta rốt cuộc là ai?
Cuối cùng, sau khi tôi nói xong, tôi nhìn thấy biểu cảm trên mặt bố thay đổi hoàn toàn, khí thế kinh người trong đôi mắt đó lại lần nữa toát ra bên ngoài.
Tiếng nói trầm thấp của bố truyền đến, bố hỏi tôi là ai nói với tôi? Đã đến lúc này, tôi cũng chẳng có lý do gì để dấu diếm, bèn đáp là Lão Thi Tượng nói, đến ngay cả bạch cương cũng nói tôi không phải con trai cô ta.
Hơn nữa bạch cương rõ ràng có ý thức, nếu như thực sự là mẹ tôi, cô ta căn bản không thể ra tay sát hại tôi.
- Bố, rốt cuộc có điều gì không thể nói? Đã giấu con mười tám năm rồi, bây giờ con cũng đã lớn, lẽ nào đến tư cách biết được chuyện này cũng không có hay sao?
Bố nhíu chặt mày nhìn tôi, rơi vào trong im lặng, tôi cũng đứng dậy, đi đến đối diện với bố, thấp giọng nói.
Lúc này, bố cuối cùng cũng thở dài một tiếng, sau đó ngẩng đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3074898/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.