Lời nói của Lão Thi Tượng xuyên vào trong lỗ tai tôi, đột nhiên, trái tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp, càng lúc càng nhanh.
Nói thật, trong lòng tôi đối với thứ ở dưới quan tài của ông nội không phải tò mò bình thường, tôi cấp bách muốn biết được vị chính chủ đó rốt cuộc là thứ gì.
Có điều rất nhanh, tôi đã đem suy nghĩ này ép chặt xuống dưới, lão này là kẻ thù của nhà tôi, mặc dù tôi không biết mười tám năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hơn nữa trên người bố tôi cũng có rất nhiều điểm khả nghi.
Nhưng nếu phải lựa chọn một người đáng tin nhất giữa Lương Triều Sinh, Lão Thi Tượng và bố, vậy chắc chắn chính là bố tôi, huống hồ hai lão già kia còn muốn đào quan tài của ông nội lên?
Điều này tuyệt đối không thể, tôi hít sâu một hơi, nhìn Lão Thi Tượng trước mắt:
- Ông nghĩ quá nhiều rồi, tôi tuyệt đối không thể nào để ông động tay vào quan tài của ông nội tôi.
Vừa nói, bàn tay lại nắm chặt lấy hòn đá trong tay, lão ta đêm hôm khuya khoắt mò đến đây đào mộ của ông nội, ngoài ra Lương Triều Sinh còn cố ý dẫn dụ bố tôi sang nơi khác, trong này nhất định có bí mật gì đó mà bọn họ không thể để cho ai biết.
Mà vào thời khắc này, tôi làm sao có thể để hai lão già đó đạt được mục đích?
- Lẽ nào mày không muốn biết mười tám năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì sao? Bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3074891/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.