Suy nghĩ trong lòng ổn định lại, tôi cũng đi ra khỏi phòng, nhìn bộ dạng của bố cũng biết bố đã tiêu hao rất nhiều sức lực, phải để bố nghỉ ngơi cho khỏe đã.
Sau khi ra khỏi phòng, Hạ Mạch cũng không hỏi tôi gì nhiều, lúc ăn cơm tôi cũng không đi gọi bố, mà bố tôi cứ ngồi như vậy trong phòng,mãi cho đến tận chiều.
Lúc trời đã sắp sửa tối, bố tôi mới đi ra khỏi phòng, lần này, tôi thấy sắc mặt của bố đã tốt hơn rất nhiều.
Nhìn thấy bố ra ngoài, bà nội vội vàng đi hâm nóng lại đồ ăn, vừa hay đúng vào lúc chúng tôi chuẩn bị ăn cơm tối, bố trực tiếp đi đến ngồi bên cạnh tôi.
Nhìn thấy dáng vẻ của bố, tôi cũng thấp giọng nói:
- Bố, xin lỗi, con không nên...
Có điều không đợi tôi nói xong, bố liền lập tức cắt ngang lời tôi:
- Được rồi! Chuyện này cũng không thể oán trách con, hoạn nạn phải gánh chịu, thoát không nổi.
Lúc bố tôi cất tiếng nói, trong ánh mắt của bố mang theo một chút day dứt, trong lòng tôi đột nhiên cũng dễ chịu hơn rất nhiều.
Sau khi nói xong, bố tôi cũng bắt đầu trầm mặc, tôi nghĩ chuyện kia vẫn là đợi tới lúc chỉ có hai bố con chúng tôi mới hỏi bố.
Không lâu sau, bà nội đã hâm xong đồ bê lên, sau khi ăn xong, Hạ Mạch trực tiếp trở về phòng, dặn tôi có việc gì thì gọi cô ấy.
Bà nội vào bếp dọn dẹp, mà trong nhà nhất thời chỉ còn lại tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3074881/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.