Trong tiếng nói của bố, mang theo một tia đau khổ không biết phải làm thế nào, mà lời nói của bố, lại mạnh mẽ đâm vào trái tim tôi.
Khóa mười tám năm? Tại sao phải dùng khóa? Đây là mộ phần của mẹ, Hạ Mạch lại nói cái gì mà "hồng quan tỏa sát", đó lại là cái gì?
- Đi thôi, về nhà rồi nói.
Lúc này, tiếng nói của bố tôi truyền đến, nhưng tôi từ trong thanh âm của bố, nghe thấy một loại bất lực, khi tiếng nói của bố vang lên, tôi cảm giác cả người bố tôi dường như già đi rất nhiều.
Nói xong, bố nhấc chân đi về phía trước, mà tôi và Hạ Mạch cũng theo sát phía sau, bởi vì bố đi đằng trước, tôi cũng vội vàng lên tiếng hỏi Hạ Mạch, "hồng quan tỏa sát" là gì?
Sắc mặt Hạ Mạch có chút nặng nề, sau đó cô ấy nói với tôi, cái thứ"hồng quan tỏa sát"này, đây là lần đầu tiên cô ấy nhìn thấy, lúc trước chỉ đọc qua trong sách cổ.
"Sát" thường là chỉ người chết oan, hơn nữa người có nộ khí cực lớn, thì mới sản sinh ra được thứ này, ngưng tụ trong thi thể của người chết.
Đối với tình huống này, nếu như không xử lý cẩn thận, khả năng trá thi* là một trăm phần trăm.
Mà đỏ đại diện cho hỉ, thứ này cũng là một con dao hai lưỡi, có lúc có thể dùng để gột rửa "sát", sát khí càng lúc càng trở lên nặng hơn, nhưng vẫn có một loại hiệu lực, chính là lấy hỉ khóa sát.
Kết hợp với phù văn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3074861/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.