Hôm sau.
Ánh nắng mặt trời của ngày hôm nay giống hệt ngày hôm qua.
Sáng sớm Lãnh Tang Thanh đã rời khỏi giường, đứng ở trước cái cửa sổ sát
đất hai tay chống ở khung thành, hưởng thụ sự sung sướng này mà ông trời đã
đem cho nhân gian.
Đại sảnh nhìn qua là một màu xanh biếc, dưới ánh mặt trời xinh đẹp làm cho
người ta vui vẻ thoải mái, mấy chục người hầu mặc đồ trắng đang ở mặt cỏ
bận rộn, có người rửa sạch đài phun nước, có người tỉa cành cây, nhưng đại
bộ phận vẫn vội vàng vận chuyển bữa sáng.
Niếp Nhân Quân dậy sớm hơn, Lãnh Tang Thanh đứng trước cửa sổ cũng nhìn
thấy hắn đã mặc quần áo chỉnh tề ngồi ở đại sảnh, tay trái cầm điếu xì gà, tay
phải loạng choạng cầm chén hồng rượu, như mộc xuân phong, thật thích.
Nhìn hắn bây giờ, từ nội tâm đến môi Lãnh Tang Thanh nở ra nụ cười, nhưng
hốc mắt cô lại không biết đã ươn ướt từ lúc nào.
Nếu cha còn sống, cũng có thể giống thế này!
Từ nhỏ mất đi cha mẹ, vẫn là đại ca đảm đương trọng trách của cha mẹ chiếu
cố mình, nhưng đại ca dù sao cũng là đại ca, không có cách nào có thể thay thế
hình ảnh cha mẹ như trước.
Cô muốn cha mẹ yêu thương đến cỡ nào.
Lúc trước đến tột cùng là ai lại tàn nhẫn như vậy, đoạt đi tánh mạng cha mẹ cô,
cô còn nhỏ tâm hồn vẫn non yếu, tất cả mọi thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/niep-mon/2945505/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.