nhóm dịch: bánh bao
Ôn Tứ Nguyệt nghe anh nói như vậy cũng tốt, đi theo thanh niên trí thức anh sẽ có đề tài nói chuyện, miễn cho mỗi ngày ở dưới đất giống như một bé hồ lô buồn bực, sau đó lại còn bị người trong thôn chỉ trỏ, hơn nữa nhìn dáng vẻ ấm ức đáng thương kia, còn nhìn hai tay kia của anh nữa, cũng không phải là người cầm liềm được, vì thế gật đầu đồng ý nói: “Cũng tốt, buổi trưa anh nhớ về nhà ăn cơm.”
“Anh biết rồi vợ.” Tiêu Mạc Nhiên thấy cô đồng ý, nhất thời lộ ra nụ cười sáng lạn, trong con ngươi giống như thoáng cái phát sáng, vui vẻ phất tay cáo biệt với hai chị em Ôn Tứ Nguyệt.
Bên kia bờ sông dưới tàng cây liễu, đám người Đinh Dung Sơn giống như đã bàn bạc xong xuôi, bây giờ đang vẫy tay với anh.
Nhóm thanh niên trí thức hôm nay đi gặt lúa cho Vương gia pha, kỳ thật ba ngày trước nên gặt rồi, nhưng trong bãi khi đó không có chỗ để phơi lúa, gần đây đều phơi đậu. Cho nên vẫn kéo dài, nhưng đám chim sẻ này quá ghê gớm, đại quần quần địa, giống như cùng hẹn, một ngày không biết đã ăn bao nhiêu hạt thóc.
Vì vậy bọn họ mới quyết định cắt lúa trước.
Đây là công việc nhẹ nhàng, không giống như tuốt đậu còn phải chui tới chui lui trong ruộng, lá cứa vào người thì thôi, hiện tại cây đã xuất hoa, nhụy hoa kia rơi xuống cổ, ngứa đến muốn chết.
Người nông thôn da dày thịt dày đã sớm thích ứng, đám người trong thành bọn họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nien-dai-van-lao-dai-la-thien-tai-xem-tuong/4176072/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.