nhóm dịch: bánh bao
“Bí thư Hàn nói sẽ cho tôi một vé xe đạp.”
Quả nhiên, Ôn Tứ Nguyệt trực tiếp mở miệng từ chối, “Không cần.”
Nhưng quay đầu lại nhớ tới cái gì, lập tức đổi giọng nói: “Cần cần, đến lúc đó lấy được vé, chúng ta lại đổi ngựa với đại đội.”
Đại đội trưởng đỏ mắt, đại đội bên cạnh có xe đạp, mỗi lần đi huyện đều đi xe đạp, ông ấy toàn bộ dựa vào hai chân.
Cô đã sớm muốn mang con ngựa kia trở về, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm liền đi đến mỏ than nhỏ ở khe sông để lấy chút than, trừ bỏ phần nộp cho đại đội, còn có thể dư chút tiền, tết năm nay không chừng có thể mua cho ông nội một ít bông làm quần bông.
Quan trọng nhất là trong nhà chỉ có hai chị em và ông nội, với sức làm của cả nhà nếu có thêm ngựa thì càng tốt.
Tiêu Mạc Nhiên nghe lời đồng ý, ngày hôm sau hắn anh bị đại đội trưởng gọi đi bàn chuyện với Hàn bí thư, cũng tính là nửa ngày công điểm.
Buổi chiều không còn việc để lầm, Ôn Tứ Nguyệt để Quýt Cảnh ở nhà chăm sóc ông nội, bản thân thì xách túi ra mương nhặt than.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nien-dai-van-lao-dai-la-thien-tai-xem-tuong/4176058/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.