Nhìn gương mặt tái nhợt của người trước mắt, những vết máu dính trên mặt càng thêm chói mắt. Tuy rằng dung mạo đã khác, nhưng dường như có sự trùng lắp với dáng vẻ lẻ loi của kiếp trước, lau đi vết máu trên mặt hắn, đưa tay miết từng chút từng chút lên gương mặt đó, thân thể Nguỵ Vô Tiện thật lạnh, y ôm chặt vào lòng, truyền chút hơi ấm cho người nọ, sau đó, y hỏi Ôn Ninh: "Mổ đan, có đau không?"
Làm sao có thể không đau được chứ.
Ôn Tình cự tuyệt Nguỵ Vô Tiện rất nhiều lần, nhưng người này kiên trì không chịu từ bỏ, Ôn Tình nói đây chỉ là ý tưởng, hắn nói ý tưởng cũng được, Ôn Tình nói xác suất chỉ có năm phần, hắn nói năm phần cũng tốt. Là bị hắn lằng nhằng đến không còn cách nào khác, mới chịu đồng ý.
Nguỵ Vô Tiện đã lên kế hoạch cho mọi thứ, sau đó cầu xin Ôn Tình Ôn Ninh diễn cùng với hắn, dùng chuyện Bão Sơn Tán Nhân, để lừa Giang Trừng. Hắn chọn một ngọn núi hoang vắng nhất Di Lăng, kêu Giang Trừng bịt mắt leo lên núi, sau đó đi vòng một vòng, đợi Ôn Tình gây mê cho Giang Trừng xong, hắn mới xuất hiện.
"Thật sự muốn làm thế này phải không?" Ôn Tình kỳ thật không chắc chắn lắm, vẫn một mực khuyên can hắn.
Nhưng Nguỵ Vô Tiện nói: "Làm".
Hắn nói Giang Trừng quá mức kiêu ngạo, không có kim đan, sau này chỉ có thể làm một phế nhân tầm thường, sẽ không chịu nổi, Giang Trừng còn có trọng trách chấn hưng Vân Mộng Giang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/niem-tu-quy-mong-nho-tro-ve/2558859/chuong-23-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.