Sáng sớm Thanh Ngọc mở mắt dậy, trên người có vẻ rất mệt mỏi. Cô cựa mình, thấy Minh Diệp nằm bên cạnh, bàn tay vén mái tóc cô, đùa nghịch.
Thấy cô có động, anh ân cần hỏi thăm:
-Em dậy rồi?
-Vâng ạ! – cô gật đầu – hôm nay anh không đi làm sao?
-Anh đến muộn cũng được! Muốn ôm em một lát! Rất nhớ!- nói xong anh vùi vào đầu cô, hít lấy mùi hương trên mái tóc.
-Ừ, đừng để mọi người nói anh không có trách nhiệm là được rồi!
-Anh đỡ em dậy nhé!
Nói rồi Minh Diệp đỡ Thanh Ngọc dậy, vệ sinh cá nhân rồi kêu người bê đồ ăn cho cô.
Căn phòng dưới tầng trêt hiện đang sửa, để cho Thanh Ngọc đi đứng không bất tiện. Mọi thứ cũng sẵn sàng, chỉ là Quản gia đang cho sắp xếp bàn ghế và mọi thứ sinh hoạt trong phòng. Cuối tuần có thể chuyển xuống ở.
Bữa sáng dinh dưỡng của Thanh Ngọc đều có bàn tay chăm sóc ân cần của Minh Diệp làm tất cả khiến cô cảm động không thôi. Thời gian qua tuy anh có hơi sao nhãng việc chăm sóc cô và con nhưng thái độ yêu thương của anh vẫn khiến cô tin tưởng anh yêu cô và con rất nhiều. Vậy nên cô gạt đi mọi nghi ngờ trước đây, tận hưởng sự ngọt ngào này.
Sau khi ăn xong, Minh Diệp hôn cô rồi đi làm, dặn dò cô ở nhà cẩn thận, ra ngoài thì phải nói với anh. Cô cũng không nghĩ gì nhiều, nhẹ nhàng gật đầu.
Một buổi sáng hạnh phúc cứ thế trôi đi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/niem-hanh-phuc-cua-tong-giam-doc-hac-am/2962557/chuong-66-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.