Sáng sớm trời còn chút sương vương trên ô kính, tại 1 căn hộ chung cư, có 1 cô gái đang ngồi trên bàn uống rượu. Có lẽ cô ta đã thức cả đêm, vì cô ta bơ phờ, còn có nguyên 2 chai rượu ngoại chỉ còn 1 ít. Rót thêm vào ly, rượu đã hết, Dương Linh loạng choạng uống 1 hơi rồi nằm gục trên bàn.
Hôm qua cô đi khám sức khỏe, lúc nhớ ra cô quên chiếc giỏ ở ngoài xe, cô đi ra ngoài. Nhưng cô thấy Minh Diệp chở Thanh Ngọc đi làm nên vội vàng trốn sau cánh cửa.
Tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của Thanh Ngân và Thanh Ngọc cô điếng người. Cô ta có thai sao? Là con của anh? Nghe đến đó thôi, tim cô tan nát, tai cô không thể nghe bất cứ gì hơn! Không thể tiếp tục khám sức khỏe nữa, cô về nhà ngay.
Trằn trọc ở nhà cả ngày, cô không thể tìm đươc lối thoát, tai cô ù ù như mọi thứ vẫn đang xảy ra xung quanh cô. Cô đau đớn đến tận cùng. Nhờ rượu để say, quên đi mọi thứ nhưng dường như chưa bao giờ đủ.
Bước vào toa lét cô vục mặt vào làn nước lạnh. Nước làm cô có vẻ tỉnh táo hơn, rất nhiều.
Bỗng nhiên cô ngây ngẩn nhìn mình trong gương, một nụ cười nở trên môi. Cô bước ra ngoài, thay 1 bộ đồ chỉn chu, lịch sự nhưng không kém phần gợi cảm đi ra ngoài. Cô tự lẩm bẩm: “Mình phải tự tạo cơ hội cho mình!”.
Chiếc taxi dừng lại, chở cô đi, hòa vào làn xe thành phố động đúc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/niem-hanh-phuc-cua-tong-giam-doc-hac-am/2962532/chuong-39-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.