Hôm sau, Minh Diệp không đến công ty, ở nhà chăm sóc Thanh Ngọc. Đến gần trưa, Thanh Ngọc vẫn chưa tỉnh thì Thanh Ngân và Hướng Thiên sang thăm. Ngồi nói chuyện với Minh Diệp một lát họ lại đi.
Còn Minh Diệp túc trực bên cô cả đêm, đến sáng mới chợp mắt được một lát lại tỉnh. Anh lo lắng, liên tục thay khăn lạnh cho cô. Quá trưa, Thanh Ngọc tỉnh lại.
Mắt cô mơ màng mở ra nhưng vì chói mắt, cô giật mình nhắm lại. Thấy động tĩnh, Minh Diệp cũng giật mình, nhìn cô đang dần tỉnh, anh lo lắng nói:
-Em cứ nằm nghỉ đi! Lát nữa anh đưa em đi khám!
-Ừm…em đau đầu quá! – Thanh Ngọc xoa xoa cái đầu, giọng đầy mệt mỏi.
-Anh đã nói em đừng có cố gắng quá sức, đừng có nằm hong đầu trước quạt, đừng có để đầu ướt rồi đi ngủ! Em thấy chưa, giờ bệnh thế này rồi, em muốn anh lo tới chết luôn hả? – anh cả giận, giọng lo lắng không kiềm chế.
-Em xin lỗi! Anh đừng như vậy!- Thanh Ngọc lay tay anh.
-Hừ! Anh thật không thể giận em nổi! – anh xoa đầu cô, yêu thương nói – để anh nói người làm mang cháo lên rồi ăn một chút! Sau đó chúng ta đi khám được không?
-Không khám có được không ạ? Em chỉ mệt thôi, không sao đâu!
-Em muốn anh gọi cho mẹ, nói em bệnh không? – anh trợn mắt lên, tay với lấy điện thoại.
-Thôi đi khám! Anh đừng nói, để mẹ lo! – cô giữ tay anh.
-Ừ vậy chờ anh lấy cháo giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/niem-hanh-phuc-cua-tong-giam-doc-hac-am/2962525/chuong-36-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.