Tôi đến dưới lầu nhà chủ nhiệm Ngô mới gọi điện thoại cho thầy, nói “Em đang ở dưới lầu nhà anh, có việc muốn nhờ anh giúp đỡ.” Chủ nhiệm Ngô nghe tôi nói xong cũng không hỏi tôi tối muộn thế này còn có chuyện gì. Thầy chỉ “Ừ” một tiếng. Sau đó thầy mở cửa sắt an ninh ở dưới lầu. Tôi đẩy cửa đi vào. Nhà của chủ nhiệm Ngô ở tầng 28, tôi đi thang máy cũng trên dưới một phút. Vào nhà thầy, tôi ngồi trên ghế sô pha tại phòng khách của thầy. Câu đầu tiên tôi nói là: “Chủ nhiệm Ngô, đêm nay em không thể đi được. Em xin anh hy sinh giấc ngủ quý giá của anh một chút, đại ơn đại đức giúp em lần này.”
Sau đó, tôi đem toàn bộ những chuyện liên tiếp gặp phải cùng nỗi băn khoăn sầu não trong lòng nói hết với chủ nhiệm Ngô. Từ cuyện nhận sợi dây chuyền chày Kim Cang của cậu em Chu tiệm đá quý, cho đến chuyện cả nhà anh Lưu chết bất đắc kỳ tử. Tôi kể gần nửa tiếng, gần như chuyện lớn chuyện nhỏ tôi đều kể rõ. Chủ nhiệm Ngô cũng không có ngắt lời tôi. Thầy kiên trì nghe suy đoán của tôi xong, giữa đôi chân mày chau lại càng chặt hơn, biến thành một chữ “Xuyên”[1].
[1] Chữ Xuyên viết là 川 , nhìn giống như vết nhăn.
“Tiểu Lưu, em biết buổi tối hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì sao?”
Câu hỏi này của chủ nhiệm Ngô đến rất đột ngột, tôi ngẩn người. Tôi nở nụ cười mà không có lý do, sau đó lắc đầu nói: “Em không biết hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhung-vu-an-ky-la-gap-phai-khi-tu-van-tam-ly/3092995/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.