Trong cuộc sống dài lại như ngắn của mỗi người, bao giờ cũng khó tránh khỏi việc nảy sinh thắc mắc với ba câu hỏi: Ta là ai? Ta từ đâu đến? Ta sẽ đi về đâu?
Khi chúng ta ý thức được “bản thân tồn tại”, chúng ta phát hiện mình “đang sống”, mặc dù, sống có chút không minh bạch. Vì vậy, chúng ta nỗ lực tìm kiếm một lời giải thích “khiến chúng ta hài lòng” cho sự tồn tại của chính chúng ta. Chúng ta muốn biết khi sinh mạng chấm dứt, thì “ta” còn có ở lại chốn này hay không.
Tôi là Lưu Hân Dương, giới tính nữ, thích con trai, năm nay hai mươi tám tuổi. Bởi vì mặt mũi bình thường, dáng người vạm vỡ, nên đến nay vẫn chưa có bạn trai. Tôi có bố mẹ hiền lành, chất phác lại cần cù. Sống trong tình yêu thương bảo bọc của họ, tôi bình yên trải qua những năm tháng tiểu học nghịch ngợm phá phách, học hành kém cỏi thời cấp hai, sống qua ngày tháng tùy hứng ba năm cấp ba. Tiếp theo, tôi lại tốt nghiệp một trường đại học hạng ba. Tôi chưa trải qua trăm đắng nghìn cay thì bố mẹ đã giúp đỡ tìm được một công việc – đó là làm thư ký của một trung tâm tư vấn tâm lý. Công việc chủ yếu giúp nhà tư vấn tâm lý ghi chép, sắp xếp hồ sơ tài liệu của những vị khách đến tư vấn, và tiếp điện thoại khách gọi đến.
Nhắc đến tâm lý học, đa số mọi người sẽ nghĩ ngay đến những bộ phim như “Đọc tâm thần thám”[1], hay “Hành vi phạm tội”[2], và cũng cho rằng tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhung-vu-an-ky-la-gap-phai-khi-tu-van-tam-ly/109260/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.