"Thành công!"
Một tiếng hét vang lên từ cánh cửa phòng trong quán net vốn không mấy yên tĩnh, một lúc sau hai cô gái đang kích động chạy ra, vừa chạy vừa hét vào trong: “Đại tỷ, cho em xuống xem thử tiệm bánh đó."
Ngón tay thon dài nhợt nhạt đỡ lấy khung cửa, một cô gái mặc đồ đen lạnh lùng, cau mày nói: "Chờ đã, không có tiền thì mua cái gì?"
Ồ, hỏng rồi, không phải Lâm Yến nhận được tin từ tiểu hoa khôi họ đã xuống máy bay, cô quá phấn khích nên đã quên mất.
Lâm Yến mặt không đổi sắc, tim đập loạn: "A, phải, quên mất."
Hạ Đình thờ ơ ném ví tiền của cô: "Tự mình lấy đi."
"Được!"
Lâm Yến và Phác Xán Liệt bỏ chạy.
Hạ Đình không nghi ngờ gì cả, dù sao thì Lâm Yến thường hấp tấp như vậy.
Bây giờ là mười giờ rưỡi, họ đã ở trong quán net gần hai giờ.
Sự chú ý của Hạ Đình giờ đều đổ dồn vào điện thoại.
Nếu không có gì bất ngờ, Lâm Tư Tranh sớm hoàn thành bài tập về nhà, sau đó tự gửi tin nhắn cho cô.
Cô lại ngồi xuống ghế sô pha, dùng một tay lắc điện thoại. Mặc dù La Giai Giai và Vũ Thanh đã đeo tai nghe, nhưng họ vẫn theo dõi rất kỹ hành động của Hạ Đình.
Trong lòng vẫn có chút hồi hộp.
Đại tỷ không nhận ra chúng ta đang giấu chị ấy gì đó, phải không? Chắc chị ấy không nghĩ tiểu hoa khôi đến bất ngờ thế này đúng không?
Điện thoại của Hạ Đình rung lên, cô lập tức cầm lên xem, vẻ mặt vô cảm chợt dịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhung-vi-sao-trong-vong-tay-toi/1362990/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.