Điền Thải Lục sống ở một nhà trọ tập thể ở một thôn trong đô thị.
Không phải là dạng phòng đơn mà là một căn phòng với một số giường tầng bằng sắt, giường tầng như ở ký túc xá. Chị thuê một chiếc giường ngủ trong đó với giá hai trăm đồng* một tháng. Hoàn cảnh ở một nơi như vậy tự nhiên không thể tốt lắm, nhưng có thể giảm bớt rất nhiều gánh nặng sinh hoạt của những người lao động ngoại lai thuộc tầng dưới chót như Điền Thải Lục.
* Tầm 700k
Khi Tuân Lan rời đi, cậu nói với Điền Thải Lục: "Trong thời gian này, tốt nhất chị không nên ra ngoài một mình vào ban đêm, ban ngày cũng đừng đến những nơi vắng người."
Điền Thải Lục liên tục đáp lại, cảm ơn Tuân Lan đã đưa chị về, chị vừa trải qua chuyện suýt bị người kéo lên xe nên nhất định sẽ cẩn thận hơn trong mọi việc làm trong khoảng thời gian tiếp theo.
Tuân Lan cũng trao đổi số điện thoại với Điền Thải Lục, bảo chị có thể liên lạc với cậu nếu lỡ có chuyện gì xảy ra.
Lam Đào không đi cùng Tuân Lan, cô ở lại bên cạnh Điền Thải Lục.
Trở lại trong xe, Tuân Lan thở phào nhẹ nhõm.
"Lam Đào kia thật sự bị Mâu Việt Bân hại chết sao?" Lưu Phi đi theo bọn họ mấy tiếng, ngáp một cái hỏi Tuân Lan.
Lưu Phi là người thứ hai biết Tuân Lan có thể nhìn thấy ma ngoài Kỳ Niên, khi Tuân Lan và Lam Đào nói chuyện với nhau ở cửa đồn cảnh sát, Lưu Phi cũng có mặt, chẳng qua trong mắt bọn họ là Tuân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhung-nam-thang-toi-nhay-qua-nhay-lai-o-hai-gioi-am-duong/3902726/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.