Luật Tàn Thanh nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng kêu thảm thiết, hơi nhíu mày: “Hắn đang làm gì vậy?”
Mính Yên trầm mặc một hồi, đáp: “Luyện tay.”
Bên trong phòng, một vị đạo sĩ vừa la oai oái, vừa dốc sức quăng ánh mắt ai oán về phía người đang đấm lưng cho mình đằng sau: “Ta nói này Quỷ Ảnh đại nhân, ngài ra tay không thể nhẹ một chút à?”
“Ngươi ý kiến à?” Quỷ Ảnh dùng sức thụi một cái, người bên dưới lập tức co quắp như con tôm, một lát sau không còn luyến tiếc cuộc sống mà nói: “Ma tôn phái ngươi tới là để bức cung chứ gì.”
Đạo sĩ là đạo sĩ ở nhân giới, lúc đang lắc lư trong lãnh địa của Luật Tàn Thanh thì bị Mính Yên bắt về, có một bộ da rất tốt, một đôi mắt có thể đoạt hồn phách người, không biết là luyện loại yêu pháp gì. Quỷ Ảnh vừa nghĩ, đại khái cũng đoán được kết cục sau này của người này, quay đầu lại nói với Mính Yên một tiếng, đè đạo sĩ xuống đất đánh tơi bời một trận, hắn cũng không dám loạn nhìn ánh mắt như làn thu thủy đó.
“Nhẹ chút, đánh chết tiểu đạo cũng chẳng sao, chỉ là sau này sẽ chẳng có ai cho ngài luyện tay nữa đâu.” Lực tay của Quỷ Ảnh chậm lại, người bên dưới lại thoải mái rên hừ hừ.
Mặt dày không biết xấu hổ, được một tấc lại muốn tiến một thước. Quỷ Ảnh nghĩ thầm, nhưng mà lại rất giỏi chịu đòn, cảm giác tay đánh lên cũng rất thoải mái, không giống với đám ma tộc toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhung-nam-thang-ta-lam-thuoc-ha-o-ma-cung/1928748/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.