Chỉ có hệ thống biết rằng Khấu Thu không hề nói đùa.
Cán bộ kỳ cựu Khấu một lòng muốn được làm nhân viên công vụ, chỉ tiếc rằng nhiệm vụ y phải hoàn thành ở mấy thế giới trước toàn là cứu vớt thế giới, phải theo sát phần tử nguy hiểm mỗi giờ mỗi phút, chỉ sợ bản thân không để ý một chút thôi là đối phương sẽ làm nổ tung cả Trái Đất, lấy đâu ra thời gian để hoàn thành giấc mộng cuộc đời nữa chứ?
Bây giờ thì hay rồi, sau bảy nhiệm vụ cứu vớt thế giới, cuối cùng y cũng đi đến thế giới nhiệm vụ mới.
Khấu Thu cảm thấy giấc mộng đang vẫy tay chào đón mình, vì thế y vội vã không chờ được muốn nhào vào vòng tay ấm áp của giấc mộng cuộc đời.
【A........ 】 Y đặt quyển sách tham khảo có tờ bìa đỏ chót lên trên bàn làm việc một cách ngay ngắn chỉnh tề, vùi đầu vào trong đó, hài lòng thở một hơi, 【Hạnh phúc ghê. 】
Đỗ Hòa Trạch đứng ở phía sau quan sát căn phòng này, vẻ mặt giống như có sét đánh ngang qua.
Hệ thống nói: 【Tôi cho rằng tên đó đang muốn há mồm chửi mẹ nó. 】
【Vì sao chứ? 】Khấu Thu khó hiểu, 【Bởi vì tao định dùng cuộc đời hữu hạn này của mình để phục vụ nhân dân vô hạn? 】
Hệ thống: 【... Bởi vì cậu đã trực tiếp biến câu nói này thành biểu ngữ rồi treo lên tường đó. 】
Đỗ Hòa Trạch trừng mắt nhìn biểu ngữ, gương mặt gã lúc này đặc sắc chẳng khác gì bảng pha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhung-nam-thang-cung-mosaic-tuong-than-tuong-ai/2591394/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.