Chương trước
Chương sau
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cung đình lầu các, khúc kính lưu thương.
Trong lầu các, thiếu niên kéo bạch y lộn xộn trên người, y phục xốc xếch kếthợp với dáng vẻ băng thanh ngọc khiết*, nhất thời làm lòng người nhộn nhạo.
(Băng thanh ngọc khiết: trong trắng, thuần khiết như ngọc)
Phong Vô Thủy nhìn chằm chằm thiếu niên, hắn bấm tay đọc khẩu quyết: “Thanh tâm như thủy, thanh thủy tức tâm. Vi phong vô khởi, ba lan bất kinh… .Thiên cao địa khoát, lưu thủy hành vân. Thanh tân trì bản, trực đạo mưu thân.Chí tính chí thiện, đại đạo thiên thành!”
Dường như có Thanh Tâm Quyết hỗ trợ, rốt cuộc Phong Vô Thủy cũng bìnhtĩnh lại, đảo mắt đã trở thành người tu đạo lãnh nhược băng sương*.
(Lãnh nhược băng sương: lạnh lùng như băng tuyết)
Phong Vô Thủy vươn tay, kéo gà rừng tinh đang nằm trên đất vào ngực, mặtlạnh lùng nói: “Giết xà yêu, ta sẽ nhận ngươi nhập môn, cho ngươi phương pháp chính đạo tu tiên.”
Gà rừng tinh mơ hồ, lúc này nghe Phong Vô Thủy nói lập tức giật mình: “Giết xà yêu?”
“Đương nhiên phải giết, xà yêu tính dâm, nếu để xà yêu kia tiếp tục tu luyện,sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. Hiện tại hắn ép buộc tiểu yêu nhà ngươi chohắn… Sau này chẳng phải là nguy hại thế gian sao?!” Phong Vô Thủy lạnh lùngnói, đột nhiên vẻ mặt biến đổi: “Hắn tới, ngươi cứ yên lặng chờ ta giết xà yêu kia, sau đó sẽ dẫn ngươi đi!”
Gà rừng tinh được đặt dưới đất, một nam tử áo trắng ở xa xa ngự kiếm bay đến, lạnh như băng, tay hắn cầm trường kiếm hừ lạnh: “Tiểu đạo nhà ngươi, ta không muốn dây dưa với ngươi, cũng đã tha cho ngươi, vậy mà ngươi lại dám bắt cóc người ta, còn không mau trả cậu ấy lại cho ta!”
Phong Vô Thủy cười lạnh: “Hôm nay ta sẽ giết ngươi, mang tiểu yêu này đi.”
Xà yêu Bạch Tử Khiêm phi thân đến, tuốt kiếm khỏi vỏ.
Trường kiếm vừa ra, dựa theo ánh sáng, một vùng trời bị chiến đấu giữa haingười mà thay đổi khí sắc.
Gà rừng tinh cũng không sốt ruột, tuy rằng lúc này cậu không thể nhúc nhích,nhưng cũng rất tự tin với thực lực của xà yêu, phải biết rằng xà yêu có đạohạnh hơn vạn năm, thế gian khó gặp đối thủ.
Kiếm pháp cực nhanh, phức tạp lại hay thay đổi, kín không kẽ hở, giống như dulong kinh hoảng, chỉ trong chốc lát hai người đã chiến hơn trăm chiêu, đột nhiêncả người xà yêu chấn động, ôm ngực đứng bên cạnh gà rừng tinh, tức giận chỉ vào Phong Vô Thủy: “Ngươi đã làm gì ta?”
Phong Vô Thủy vẫn là dáng vẻ phóng khoáng, từ không trung hạ xuống: “Ta đã cho phát tán Hùng Hoàng*, ngươi vội vàng đến gần tiểu yêu này sẽ trúngchiêu, lại hoàn toàn không biết, dù ngươi là rắn lớn rắn bé gì thì cũng phảingoan ngoãn đầu hàng!”
(Đại hoàng: Muối khoáng thiên nhiên có thành phần chủ yếu là asen disulfur (As2S2) thành mỏ dưới hình thức mềm hay bùn, có tác dụng táo thấp, sát trùng,khử đàm, giải độc rắn cắn)
Xà yêu thầm nghĩ không tốt, nhưng hương vị Hùng Hoàng càng ngày càngnồng, hắn trừng mắt nhìn gà rừng tinh trên đất, muốn quát tháo một phen.Nhưng lời còn chưa nói ra miệng, Bạch Tử Khiêm không thể chống đỡ thêmnữa hóa thành nguyên hình, thở dài một hơi: “Em có thể tự do rồi.”
“Không phải, không phải như thế, sao anh đánh không thắng Phong Vô Thủy?! Anh là đại yêu bạch xà mà!” Gà rừng tinh gấp đến độ nước mắt lưngtròng, vội vàng ôm lấy cơ thể yếu ớt của xà yêu.
Mắt thấy Phong Vô Thủy bước tới một bước, gà rừng tinh đột nhiên cảm thấy pháp thuận chế ngự mình như mất đi hiệu lực, cậu vội vàng dùng thân thể chechắn trước mặt xà yêu: “Phong Vô Thủy, anh không được tới đây!”
Phong Vô Thủy nghênh đón gió nhẹ, như tiên nhân bay bay, hắn nhìn chằmchằm gà rừng tinh: “Tránh ra, bằng không ta sẽ giết luôn ngươi.”
“Không đi!”
Gà rừng tinh không tinh thông chiến đấu, chỉ qua mấy chiêu đã bại trận, thấy Phong Vô Thủy đâm một kiếm vào bụng rắn, cậu liền cảm thấy trời đất quaycuồng.
Lão đại sắp chết?
“Đừng chết, anh đừng chết!” Gà rừng tinh ôm xà yêu khóc long trời lở đất, xà yêu suy yếu nhìn gà rừng tinh, dịu dàng nói: “Ta còn tưởng rằng em muốn tachết đi, ta vẫn luôn giữ em bên người, không cho em đi tìm những nữ tử nhân gian kia, không cho em làm bạn với nữ yêu…”
“Em không tìm, không tìm nữa! Chỉ cần anh còn sống, em không tìm ai hết!”
“Thật không?”
Gà rừng tinh khóc đến không thở ra hơi, chỉ có thể nức nở gật đầu.
“Ừ, tốt.” Xà yêu nghe lời này hài lòng nhìn gà rừng tinh, sau đó nói với nam nhân bên cạnh: “Phong Vô Thủy, ngươi có thể yên tâm lăn.”
Gà rừng tinh vốn đang khóc, giương mắt nhìn lên, Phong Vô Thủy nghe xà yêu nói lập tức xoay người rời đi, vung tay áo rời đi mà không mang theo... Một con tiểu yêu.
“?” Gà rừng tinh đầy nghi ngờ nhưng chưa kịp nói một câu nào, đã bị bạch xà —— ăn
—— Sinh mạng đại hòa hài ——
※※※
“Qua đây.” Nam tử tuyệt sắc, theo ánh sáng hạ xuống nhìn giống như trích tiên.
Thiếu niên ở bên cạnh có chút không tình nguyện, chậm chạp đi đến trước mặt nam nhân, ngượng nhìn liếc mắt nhìn đối phương, sau đó bị người ôm vào trong ngực, hạ giọng uy hiếp: “Đừng nhìn những nữ nhân kia, ta thật sự muốn nhốt em lại, để em không thể nhìn ai khác, chỉ có thể nhìn ta.”
Gà rừng tinh nhìn chằm chằm xà yêu trước mặt, cảm thấy rất xấu hổ: “Từ sau khi em hóa hình, anh không cho em bay thì thôi đi, bây giờ em nhìn chỗ nào anh cũng xía vào?!”
Xà yêu lạnh lùng nhìn thoáng qua, lạnh giọng hỏi: “Em còn muốn bay? Còn nhớ rõ những lời ban đầu em đồng ý với ta? Muốn ta lấy ngọc giản cho em nhìn một lần nữa?”
Gà rừng tinh rụt cổ một cái, vừa nghĩ tới ngọc giản trong tay xà yêu, gương mặt nhỏ nhắn đỏ lên: “Không bay, không bay...”
Trên ngọc giản ghi lại tất cả nội dung ngày hôm đó, hình ảnh nào cũng có, đương nhiên cũng bao gồm đoạn sinh mạng đại hài hòa, bây giờ gà rừng tinh làm một con yêu tinh không có tiết tháo nhớ tới cũng thấy đỏ mặt!
“Bây giờ anh nên nói cho em biết chuyện Phong Vô Thủy là như thế nào chứ?!”
“Không nói cho em!”
“…..” (ノ`Д)ノ
※※※
Phong Vô Thủy tu đạo ở gần đó nhảy mũi, hắn chắc chắn nhất định có người đang chửi mình, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có con gà rừng tinh kia, Phong Vô Thủy sờ mũi một cái, chẹp chẹp miệng.
Lúc ban đầu Phong Vô Thủy thật sự tới bắt xà yêu, nhưng ai ngờ con xà yêu này hơi là lạ!
Xà bản tính dâm, nhưng con rắn này không bắt nữ tử làm việc dâm tà, huống chi bản lĩnh con xà yêu này quá lớn, hắn không phải là đối thủ. Dù sư phụ mình ra tay chỉ sợ cũng khó địch lại đạo hạnh đối phương, nhưng cố tình ma mới như mình lại đắc tội con xà yêu kia, không thể không đáp ứng yêu cầu đối phương.
Theo nguyên tắc ‘Tử đạo hữu bất tử bần đạo’*, Phong Vô Thủy làm người tu đạo đoan chính lại giúp đỡ xà yêu gạt gà rừng tinh, bây giờ suy nghĩ lại, Phong Vô Thủy cảm thấy —— mình thực sự quá thông minh!
(Tử đạo hữu bất tử bần đạo: Đạo hữu chỉ người khác, bần đạo chỉ chínhmình. Ý cả câu chính là người anh em chết đi, ta không chết. Chính là vì lợi ích bản thân không ngại tổn hại lợi ích của người khác.)
Không chỉ giải quyết vấn đề nguy hiểm tính mạng của mình, còn phòng ngừa sau này xà yêu làm hại thế gian!
Hai yêu tinh ở chung một chỗ mới là cách thức tìm đối tượng chính xác nhất của yêu tinh!
Nếu như những nữ yêu này cũng có thể giống như xà yêu, vậy sau này cuộc sống của mình dễ dàng rồi!
“Sư huynh, nên xuống núi!” Một thiếu niên chạy tới, đụng vào Phong Vô Thủy, thiếu niên đỏ mặt đến mang tay, giống như một bụi cây xấu hổ.
Phong Vô Thủy: Mỗi ngày thu yêu không xong, thật mệt! Nhìn tiểu sư đệ cũng thật đáng yêu.
***
Hùng Hoàng:

[ HOÀN ]
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.