Thầy H"Nue luống cuống đáp:
"Tôi đánh rơi mất lọ bột quý rồi. Chắc rơi trên đường đi hoặc lúc ngã ra. Tôi phải đi tìm lại đây...nếu không thì không còn cơ hội nào chiết xuất thêm nữa đâu..."
Bách thở dài thườn thượt. Cậu không còn sức mà đi cùng nữa rồi.
Thầy H"Nue lao đi. Bách ở nhà ngồi chờ đợi trong thấp thỏm. Sao lại xui xẻo như thế không biết.
Ở nhà, anh lại giúp đỡ bố mẹ thầy H"Nue chuẩn bị cơm tối. Cuộc sống bình dị ở đây khiến anh nhờ về những ngày tháng đầm ấm trước kia. Mẹ thầy H"Nue có hỏi dò về tiến triển của việc tìm kiếm bé Nhật nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu chán nản của anh.
Đến gần sập tối thầy H"Nue mới từ từ bước dần về phía ngôi nhà từ con đường làng ngoằn nghoèo. Trông dáng thầy mỏi mệt thấy rõ.
Bách vội đứng dậy khỏi chỗ băm rau, lại gần hỏi thầy: "Sao rồi ạ? Có tìm thấy không?"
Thầy H"Nue khẽ nói: "Tìm hụt cả hơi, cũng không thấy đâu. Tôi với Uông Bắc lùng sục cả chỗ đó cũng không thấy, thật quái lạ. Trên đường về cũng không có. Đi lại nhiều cũng phat mệt..."
"Sao lại mất được nhỉ, nếu như không ai cầm thì đáng nhẽ ra vẫn phải ở đâu đó chứ?"
"Chắc nó lăn vào hang cùng hốc hẻm nào rồi...Xui xẻo thật. Thôi, chúng ta cứ như dự định mà làm."
Xong xuôi bữa cơm, dọn dẹp tươm tất, thầy H"nue mời Bách vào phòng của thầy ngồi để bàn bạc. Thầy lấy một chiếc điếu thuốc lào trong góc nhà ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhuc-hong-ngai/2724305/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.