Bách lắp bắp không hiểu chuyện gì. Anh vội hỏi lại:
"Thầy bảo gì cơ ạ? Quay về đâu cơ?"
"Quay lại bản đi. Không thì nguy hiểm lắm..."
"Nhưng xe của tôi đang bị xịt lốp rồi. Muốn đi muốn về cũng không được. Thầy có thể qua giúp không?" Bách khẩn nài. Trời đang ngả dần về đêm chỉ trong khoảng chưa đầy 2 tiếng nữa.
Mưa rơi xuống như trút nước. Bách luống cuống lấy chiếc áo mưa cũ trong cốp ra để mặc, đứng chờ dưới trời mưa. Con đường đèo vắng lặng, chỉ còn vài km nữa là xuống tới thành phố, vậy mà anh lại xui xẻo thế này. Anh cảm thấy mình khổ sở hơn bao giờ hết.
Cơn mưa thác đổ dội xuống con đường đèo trơn trượt. Anh đứng giữa trời mưa trắng xóa, bần thần đau khổ giữa đi và ở. Cảnh tượng này khiến anh nhớ lại 8 năm về trước, anh cũng đứng giữa những sự giằng xé đau đớn đến khốn cùng.
Ngày đó là lần thứ hai, anh đưa Dương về gặp bố mẹ, xin phép cho anh và Dương được đi đến hôn nhân.
Không khí trong gia đình hôm đó nặng nề đến không tưởng. Anh vừa vui vẻ dẫn Dương vào phòng khách, bố anh đã đứng dậy đi vào nhà trong. Mẹ anh lúi húi quét dọn lại bàn thờ, không thèm để ý tới sự có mặt của anh và Dương, không đáp lại câu chào của cô.
Anh ái ngại, bèn vội vàng rót trà ra cốc, bảo Dương ngồi rồi lại gần kéo mẹ ngồi xuống. Mặt bà lạnh tanh.
Bách bối rối nói chuyện vui vẻ với mẹ, với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhuc-hong-ngai/2724302/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.