Mắc mưu phải khổ vì người
Khi ruơng khiêng về đến nhà rồi, Hoa Thần đuổi bọn tớ gái ra ngoài, nhưng không mở rương ngay, lại đi mở tủ đem ra một bộ quần áo người chồng quá cố mặc lúc trước. Sau đó nàng mới mở rương, rồi còn giúp Bán Dạ Sinh mặc quần áo vào.
Sau đó hai người chào hỏi nhau. Cả hai cùng từng trải khôn khéo nên câu chuyện chả mấy lúc mà tương đắc.
Vốn có tài ăn nói làm mê mệt bao nhiêu người, Sinh nói rằng sau khi đã gặp nàng là người đẹp trong mơ, thì không lúc nào nguôi tưởng nhớ, chẳng qua vì không biết tên họ, chỗ ở nên không tìm được. May mà hôm nay số trời run rủi, nhân họa mà được phúc.
Hoa Thần đã xem qua lời Sinh phê trong sổ nên tin ngay, rất đẹp dạ.
Nàng hối a hoàn dọn cơm, hai người ăn uống xong xuôi, trời chưa kịp tối, đã rủ nhau lên giường.
Hoa Thần tuy không mập, nhưng cũng đến tám phần thịt. Bán Dạ Sinh vừa trèo lên mình nàng, chưa kịp làm gì thì đã bị nàng ôm ghì, gọi anh yêu. Sinh lập tức mê mẩn, tuy đã từng ngủ với bao nhiêu mỹ nhân, nhưng chưa bao giờ sảng khoái như lúc này.
Tại sao vậy?
Số là đàn bà có hai loại: có loại nhìn thấy thích, có loại chơi mới thấy thích, mà nhìn thấy thích chưa chắc chơi thấy thích. Xưa nay trong số phụ nữ, chỉ có Dương Quý Phi là được cả hai. Nói về loại thứ nhất, phải hội đủ ba điều kiện: phải ốm chứ không mập, mảnh dẻ chứ không cao lớn, đẹp chứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhuc-bo-doan/195179/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.