Editor: Băng Tiêu
Beta – reader: Băng Tiêu
Tiếc nuối, làm cho sinh mạng trở nên vĩnh hằng…
Có lẽ, sinh mạng vốn không bao giờ hoàn mỹ.
Khi chúng ta gặp bất cứ chuyện gì, chúng ta đều suy diễn đó là cuộc sống, gồm ái, hận, thống khổ, vui sướng, cũng không ngừng tăng thêm các màu sắc đa dạng khác, như đóng lên tờ giấy trắng tinh của cuộc đời con dấu của chính mình.
Khi con người trải qua vận mệnh an bài, cũng đi qua những thời khắc khó khăn hoặc vui sướng, quay đầu nhìn lại con đường mình từng đi, nhớ tới những người mà mình đã gặp, nhớ tới mình từng thương tâm cười vui với người, nhưng thứ duy nhất lưu lại, chỉ là một tiếng thở dài…
Phí Nhĩ Đức tiếc nuối, tiếc nuối đã làm người y yêu chịu thương tổn.
Y đi, tươi cười rời xa nhân thế, từng nghĩ sẽ để lại bức di thư ba năm sau sẽ đưa cho Chu Mặc, nhưng rốt cuộc, bức thư đó đã bị cháy cùng điếu thuốc cuối cùng của y, như tính mệnh của y, cùng biến mất khỏi cõi đời này.
Y viết:
“Chu Mặc, anh từng hứa hẹn với em, chỉ có tử thần mới mang anh rời xa em. Song người nào cũng biết, có lẽ là do Thượng Đế muốn khảo nghiệm lời hứa hẹn của anh có phải thật lòng từ trong tim? Hay chỉ là lời nói bông đùa, để rồi tử thần vô ý mà tới bên cạnh anh, mang theo sinh mệnh anh.
Lời hứa đó cuối cùng anh cũng không thực hiện được, bởi vì bản thân nó là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-lang/2860221/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.