Trịnh Thành Dương đang ngồi trên chiếc ghế giám đốc, bàn tay cầm chiếc điện thoại, trên màn hình hiển thị khung tin nhắn mà anh vẫn còn chưa đáp hồi. Đáy mắt đăm chiêu chìm trong suy nghĩ, có lẽ đã đến lúc rồi.
Điện thoại lúc này reo lên, số điện thoại cố định của Trịnh gia, anh nhanh chóng chấp nhận cuộc gọi "Alo..."
Con ngươi yên tỉnh đột nhiên mở to, anh bật dậy "Tôi biết rồi."
Khi về đến, Trịnh phu nhân đã nằm trên giường ngủ, đang được An Gia Hiếu kiểm tra. Chị Trịnh lo lắng đến đi qua đi lại, Phương Hoa chỉ đứng một góc như một bình phong.
Trịnh Thành Dương kéo tay Phương Hoa đi về phòng, cánh cửa đóng sập lại, hất người Phương Hoa va đập vào cánh cửa bằng gỗ. Đầu óc choáng váng, chưa kịp định lại tinh thần, Trịnh Thành Dương nắm lấy gương mặt cô.
Anh bốc ra mùi phẩn nộ dữ dội, đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Phương Hoa, nghiến răng nghiến lợi "Em đã nói cái gì?"
Thắc mắc cô đã nói cái gì mà Trịnh phu nhân phải ngất đi như thế?
Phương Hoa nhăn mặt vì đau, anh như muốn bóp nát xương hàm của cô, mở miệng cũng khó "Em không có..."
Khoé môi Trịnh Thành Dương co giật, lại chối cãi, nếu không nói gì vì sao Trịnh phu nhân lại như thế? Cô nên biết một điều rằng, ở căn nhà này, Trịnh phu nhân chính là điều cấm kỵ đối với cô.
"Không có nói gì thế thì tại sao mẹ tôi lại như thế?" Trịnh Thành Dương dùng lực siết tay, Phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-han-nhuoc-yeu-bao-gio-anh-yeu-em-tu-tinh-phuong-hoa/2945186/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.