Tiếng chuông điện thoại vang lên thành công kéo Tuyết Ly về với thực tại. Cô giật mình nhìn tên người gọi, thoáng chần chừ, không biết nên bắt máy hay không.
Ký ức và thực tại đan xen vào nhau khiến lòng cô khó chịu, mà hiện tượng này xảy ra chỉ khi liên quan đến anh.
- Không nghe máy sao? - Hồng Hoa đang ngồi nhai snack, nhìn không nổi nữa mới lên tiếng nhắc nhở. Bấy giờ Tuyết Ly mới hơi mím môi, lại chần chừ một chốc nữa, cho đến khi tiếng chuông gần đến hồi tắt cô mới nghe máy.
Đầu bên kia cũng chưa vội lên tiếng ngay, thấy cô mãi không nói gì mới dò hỏi.
- Em có đó không vậy?
- À vâng, em đây. - Tuyết Ly hít sâu một hơi, khẽ hắng giọng. - Sao vậy ạ?
- Không có gì. - Ngừng một lát, Gia Bảo nói tiếp. - Anh mới xem chương trình xong.
- À, em cũng vậy.
- ...
Một thoáng yên tĩnh đầy ngượng ngập xuất hiện giữa hai người, Tuyết Ly không hiểu vì sao lại tồn tại bầu không khí thế này nữa. Quan trọng là cô rất dở trong việc ứng phó với những trường hợp như vậy. Một lúc sau, cuối cùng Gia Bảo cũng lên tiếng.
- Vậy... em cảm thấy thế nào?
- Thế nào cơ ạ? Về chương trình sao? - Cô nhớ lại nội dung vừa xem, lại liếc bạn của mình một cái, cười nhẹ. - Biên tập rất ổn. Nói chung em cảm thấy khá tốt, chắc là sếp của cô ấy sẽ duyệt chương trình này thôi.
Cô vừa dứt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-anh-trang-ram/2864641/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.