Có lẽ vì bây giờ trời tối, lại không có ai xung quanh, Tuyết Ly cứ cảm thấy bầu không khí giữa hai người là lạ. Cô luôn có cảm giác mất tự nhiên, tay chân thừa thãi không biết nên để chỗ nào, chỉ có thể vung vẩy khi đi bên cạnh anh.
Gia Bảo đột nhiên ngừng bước, Tuyết Ly cũng dừng theo. Cô đưa mắt nhìn anh như dò hỏi, chỉ thấy anh nhìn lại cô, chần chừ một lúc thì lên tiếng.
- Anh có thể nắm tay em không?
Tuyết Ly thoáng ngạc nhiên. Cô biết đây là một trong những bài “luyện tập” của hai người để vở kịch có thể diễn ra trọn vẹn, nhưng mà ngay lúc này thì...
Tuyết Ly cảm thấy hơi khó xử. Thật ra bây giờ không có ai cả, hai người cũng không cần phải tỏ ra thân mật làm gì, dù sao cũng chẳng ai xem. Huống hồ, mới chỉ vài phút trước thôi cô còn thấy mất tự nhiên với anh, còn mơ hồ nhận ra bầu không khí có chút mờ ám, cho nên nếu bây giờ cô chạm vào anh, cô sợ sẽ không khống chế được cảm xúc của mình rồi bị anh phát hiện mất.
Đó là còn chưa kể, vết sẹo trên tay cô... Tuyết Ly mím môi, vô thức cúi xuống nhìn hai lòng bàn tay mình, lưỡng lự rất lâu.
Gia Bảo lại chẳng hề biết những băn khoăn trong lòng cô, thấy cô nhìn vào bàn tay thì chỉ đoán cô ái ngại về những vết sẹo đó, bởi dù sao cô cũng luôn thể hiện sự tự ti mỗi lần nhắc tới nó trước mặt anh. Nhưng anh cũng đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-anh-trang-ram/2864626/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.