- Năm đó anh nói em chờ anh\, vì sao em không chờ? - Đột nhiên\, anh thì thầm bên tai cô bằng chất giọng buồn bã. - Vì lúc đó em ghét anh sao?
- Không phải. - Tuyết Ly vội vã đẩy anh ra\, nhìn anh bằng ánh mắt hoảng hốt. - Không phải đâu\, em chưa bao giờ ghét anh.
- Vậy vì sao em lại chạy? - Anh nhìn thẳng vào mắt cô\, hỏi. - Em có biết ngày đó anh đã chờ em bao lâu không? Nhưng mà em lại chạy mất\, còn chuyển nhà\, hoàn toàn cắt đứt liên lạc với anh. Anh đã luôn nghĩ phải chăng mình làm sai chuyện gì mới khiến em bỏ đi một cách tuyệt tình như vậy.
- Em... - Tuyết Ly cắn môi\, khó xử nhìn sang hướng khác. Cô ấp úng giải thích. - Em... em cứ nghĩ anh đến với Bình An\, nên...
- Bình An?
- Hôm đó... em nghe thấy em ấy tỏ tình với anh\, còn xin anh cúc áo\, mà... mà anh thì mỉm cười với em ấy\, sau đó... giật cúc áo ra. Cho nên...
- Nên em nghĩ anh đồng ý lời tỏ tình của cô ấy sao? - Gia Bảo bóp lấy má cô\, bày ra vẻ mặt tức giận. - Nếu đã nghe lén rồi thì sao không nghe cho hết đi? Sao lại chơi cái trò bỏ chạy giữa chừng như trên phim vậy chứ? Mười năm\, chúng ta bỏ lỡ nhau mười năm em hiểu không? Nếu như thời gian đó anh thích người khác thì sao? Nếu anh đã có gia đình thì em định làm thế nào? Hả?
- Em... vì em không muốn nghe\,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-anh-trang-ram/2864616/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.