Tuyết Ly không nhớ chương trình kết thúc như thế nào. Cô mơ màng nhận hoa mà người ta tặng, sau đó lại bị kéo đi chụp ảnh. Từ đầu đến cuối, khuôn mặt cô vẫn nghệt ra giống như máy tính bị đầy bộ nhớ vậy. Thậm chí cô còn cảm nhận được rất rõ khả năng nhận thức của bản thân đang có vấn đề nữa, nhưng cô lại không có cách nào tỉnh táo nổi. Mọi thứ giống như đang mơ vậy.
Cho đến khi một bàn tay to ấm áp nắm lấy tay mình, cô mới giật mình thoát khỏi giấc mộng, ngay lập tức né tránh theo bản năng. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đang mở lớn kinh ngạc của Gia Bảo, cô mới biết phản ứng vừa rồi của bản thân quá lố tới mức nào.
Chết rồi! Chắc không phải anh nghĩ rằng cô ghét anh chứ?
Cô vội vã nhìn xung quanh, khi thấy mọi người đang lục cục soạn lại đồ, chẳng còn ai để ý tới hai người họ nữa, bấy giờ cô mới thở phào nhẹ nhõm một chút. Nếu hình ảnh vừa rồi lọt vào ống kính, vậy thì sẽ nguy mất.
- Em... - Khi đưa mắt nhìn về phía Gia Bảo\, bất giác\, cảm giác căng thẳng lại ùa về. Cô vô thức ôm siết lấy bó hoa\, mắt nhìn sang hướng khác\, mấp máy môi hết sức khó xử. Cô biết rằng muốn cứu vãn tình thế khó xử ban nãy thì mình nên nói cái gì đó\, cho dù chỉ là lời xin lỗi vô nghĩa thôi cũng được\, vậy mà cổ họng lại không chịu nghe lời\, câu chữ soạn sẵn trong đầu nhưng đến bên môi lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-anh-trang-ram/2864451/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.