Type: P.anh
Tần Vũ Phi cảm thấy đây là khoảng thời gian vui vẻ nhất từ lúc cô sinh ra đến nay. Nhớ lại những ngày trước kia cô trốn tránh Cố Anh Kiệt, ngày nào cũng băn khoăn lo lắng, suy nghĩ lung tung, cô chỉ muốn tự cho mình một bạt tai, mắng một câu: “Đồ thần kinh!”.
Cô cũng thấy may mắn vì người đó là Cố Anh Kiệt, chỉ có anh mới kiên nhẫn như thế, bao dung cô như thế, cô thấy mình rất may mắn.
Tóm lại kể từ khi Cố Anh Kiệt đến nhà, Tần Vũ Phi cảm thấy công tắc nào đó trong lòng mình đã được mở, dũng khí và năng lượng đột nhiên tràn vào, lấp đầy trái tim và mỗi một tế bào trên người cô.
Cô thậm chí không thể hiểu được chính mình trong quá khứ nữa, sao lại sợ hãi như thế? Sao lại không dám thừa nhận rằng mình thích anh? Sao lại không dám yêu?
Tình yêu đẹp biết bao, cảm giác hạnh phúc đẹp biết bao.
Tuy sau đó Tần Văn Dịch không hỏi con gái và Cố Anh Kiệt phát triển đến đâu rồi, cũng không nói muốn hẹn Cố Anh Kiệt ra nói chuyện, dường như vẫn còn chưa muốn ngả bài, tuy bà Cố vẫn không nói muốn gặp Tần Vũ Phi, dù biết nhà họ Tần đã gặp con trai bà rồi, đã xác nhận quan hệ của hai người, nhưng bà vẫn giữ im lặng, tuy là thế, nhưng Tần Vũ Phi không lo lắng nữa, không sợ nữa. Bất luận sau này ra sao, cô nghĩ mình hoàn toàn có thể ứng phó được.
Tâm trạng cô tốt vô cùng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhong-nheo-gap-da-tinh/2201504/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.