Đường Tân là người đầu tiên kịp phản ứng, hắn cười khô khan một tiếng: "Lỗ tai của tôi gần đây không tốt lắm, ha ha ha, tôi vừa rồi còn nghe được tên Tạ cha."
Dụ An nhíu mày sửa lại: "Không phải Tạ cha, là Tạ Trì Uyên."
Tạ Trì Uyên là cha của con cậu, không phải cha của người khác!
Đường Tân: "..."
Đường Tân nhắm mắt, đã nghĩ kỹ chuyện cuối đời của mình rồi.
Bọn họ nghe được bí mật của Tạ Trì Uyên, sợ là sống không qua đêm nay rồi. Những đội viên khác phản ứng giống như hắn, đều lộ ra tuyệt vọng cùng kinh hãi.
Dụ An không cảm nhận được cảm xúc của bọn họ, còn đang nói chuyện với bọn họ: "Các người rất thân với Tạ Trì Uyên sao? Anh ta đối xử với các người tốt không"
Đường Tân che giấu lương tâm, gian nan nói: "Cũng được đi."
Bên này ngồi dưới đất trò chuyện. Bên kia, Tạ Trì Uyên đã chiếm thượng phong trong cuộc chiến với dị biến thể, nấm ô màu xanh lá cây khổng lồ hoàn toàn bị chọc giận, điên cuồng dệt một tấm lưới như sợi nấm, muốn nuốt chửng Tạ Trì Uyên.
Lòng bàn tay Tạ Trì Uyên hiện ra hoa văn màu đỏ, hắn vỗ một chưởng lên người nấm ô, nấm ô trong nháy mắt bị bỏng đỏ.
Dụ An đột nhiên hít hít mũi.
"Thơm quá."
Là mùi thịt nướng!
Quay đầu lại, liền thấy cách đó không xa Tạ Trì Uyên chợt giơ tay lên, từ sau lưng rút ra một thanh cốt nhận. Cốt nhận sâm sâm, khoảnh khắc đâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhoc-tang-thi-khong-muon-bi-danh/2659450/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.