Bây giờ ngay trong tiết của hắn cũng vậy. Nó ngủ hắn không nói gì chỉ nhẹ giảng bài như muốn giữ yên tĩnh. Đánh thức nó dậy hắn không nỡ. Cho học sinh làm bài tập, hắn chăm chú nhìn về phía nó như đang ngắm nhìn cô công chúa ngủ hàng nghìn năm. Hắn gọi Tiểu Ân nên nói nhỏ, cậu chỉ dám dạ và đi xuống không dám nói gì. Bởi vì hắn đang nắm trong tay nhược điểm của cậu và nó.
Lúc này gọi Tiểu Ân lên vừa là lúc nó tỉnh dậy, thấy cảnh tượng đó nó không khỏi vui mừng vì hắn đã có một bước tiến mới, rồi lại nằm gục xuống ngủ tiếp.
Hết tiết nó ngáp ngắn ngáp dài tỉnh dậy. Tiểu Ân đưa sách nói với nó:
- Thầy nói:" Cuối giờ kêu lớp trưởng lên gặp tôi".- Tiểu Ân bắt trước vẻ mặt của hắn.
- Ai cơ?- Nó vừa lấy vở vừa nói.
- Cậu.
- Uk
***
Sau một giấc ngủ sảng khoái cùng với cảnh tượng trong lúc mơ màng thật tuyệt vời. Nó hớn hở chạy lên văn phòng của hắn.
Cạch
Hắn đang xem tập hồ sơ như những ngày thường. Là thầy giáo ở trường nhưng hắn đang trong thời gian làm tổng giám đốc chi nhánh bên Việt Nam do bố hắn điều chuyển tới. Nếu không phải vì công ty hắn cũng không về đây để bây giờ gặp được nó. Một cô nhóc khó hiểu đến lạ thường. Mở cửa văn phòng không chịu gõ chưa nhìn hắn cũng biết là ai, khẽ nhếch môi nói:
- Sao em không bao giờ gõ cửa khi vào phòng tôi?
- Dạ... em... quên... ạ..._ Vẫn vẻ sợ sệt đến phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhoc-dau-gau-toi-yeu-em/7939/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.