Kể từ hôm đó Tiểu Ân cứ gạng hỏi đã xảy ra chuyện gì nhưng đều bị no lảng tránh. Khi tới giờ học của hắn nó lại cố tình bắt truyện với cậu khien scho cả giờ học chỉ nghe thấy tiếng cười của hai người.
Hôm ấy, nó cười nói chuyện với Tiểu Ân từ cổ chí kim tới hiện đại, nói nhiều đến nỗi khiến hắn khó chịu. Đang giảng bài cho cả lớp thì bị tiếng cười của cậu phá làm cho hắn bực mình. Hắn lạnh lung đặt sách xuống bàn nói:
- Em nam bàn thứ 5! Cuối giờ lên gặp tôi.
- Dạ!- Tiểu Ân đứng dậy trả lời hắn.
- Ngồi xuống đi.- Hắn tiếp tục vào bài giảng.
Tiểu Ân vừa ngồi xuống đã thấy nụ cười vui mừng của nó. Cậu tối sầm mặt nhìn nó vẻ tra hỏi:
- Bồ cười cái gì?
- Nghe ta nói nè.- Nó tinh nghịch cười.
- Sao?
- Hình như thầy thích mày.
- Thật à?- Mắt Tiểu Ân bỗng sáng lên.
- Ôi! Tiểu thụ của tôi, mày thích thầy nói luôn ra cứ dấu.
- Sao bồ biết.
- Mày nghĩ có thể qua mắt được ta sao?
- Đại tỉ có cái nhìn thực “xa xăm”
- Tất nhiên.
- Chuyện thầy gọi tôi lên văn phòng là âm mưu của bồ đúng chứ!
- Chú quá thong minh. Chị đã phải tốn bao nhiêu nước bọt với chú mấy ngày nay.
- Bồ…
- Nói ít thôi không thầy gọi lên nữa là ta không biết đâu.
- Uk.
Không gian lớp học lại trở về đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhoc-dau-gau-toi-yeu-em/1897361/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.