Tào Kế Tiếp theo Từ Tuấn Thưởng đi ghi danh học nhảy, trả lại không gian riêng cho Trình Hâm và Trần Hân. Dù chỉ lặng lẽ ngồi bên nhau nhưng Trình Hâm cũng đã lấy làm vừa lòng lắm. Trần Hân cũng cảm thấy thoải mái hơn. Làm xong bài tập, cả hai cùng nhau tán gẫu, Trình Hâm vừa gợi chuyện, vừa táy máy xoa mặt, khoác vai, không cần lo bị người ngoài nhòm ngó.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đấy mà đã qua nửa tháng. Trần Hân trải qua những ngày sung sướng an nhàn, mỗi bữa ê hề thịt cá, đôi khi cậu cứ ngỡ là mơ.
Một ngày nọ, cậu nói với Trình Hâm: "Cho, cho tôi gọi, gọi điện về, được, được không?"
Trình Hâm cười: "Không cần hỏi, cứ lấy di động của tôi mà gọi. Mật mã cậu biết rồi đấy!"
Sau khi điện cho bà, Trần Hân nói: "Tôi, tôi muốn về nhà, hai ngày."
"Ơ kìa, sao tự dưng lại về?"
"Đến, đến vụ gặt, tôi phải, về giúp bà."
Trình Hâm hơi tò mò hỏi: "Gặt lúa sao?"
"Ừ. Dùng, dùng máy gặt."
Nhà Trần Hân có hai mẫu đất trồng lúa. Nhà neo người, đến vụ gặt, phải thuê người lái máy. Trần Hân ở nhà có thể vác lúa phụ giúp ông bà.
Trình Hâm nói ngay: "Hay đấy. Tôi chưa từng thấy họ gặt lúa thế nào. Chuyến này tôi về với nhé."
"Thôi, nóng lắm!"
"Đừng lo, tôi quen rồi. Cậu mà đi, tôi ở nhà một mình chỉ tổ lông bông. Nhân tiện đón Hi Hi lên chơi, tôi hứa với nó rồi còn gì."
Trần Hân lắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhoc-ca-lam/2669855/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.