Phong Phi siết chặt tay, suýt nữa đã bóp vỡ luôn cái lọ trong tay rồi.
Hải Tú theo bản năng lùi về sau một bước – cậu đứng ngoài cửa mà cũng loáng thoáng thấy được sát khí bừng bừng trên người Phong Phi.
Hắn nhắm mắt lại, hít thở đều, bỏ lại cái lọ lên bàn trang điểm rồi rút mấy tờ khăn giấy ra lau sạch kem trên lòng bàn tay.
Hải Tú gượng cười: “Cái này… không sao đâu.” Cậu rất muốn phá vỡ bầu không khí lúng túng này, não bộ của học sinh nhất khối lập tức làm việc, rồi chợt lóe lên. Cậu nói: “Hôm nay là ngày đặc biệt gì à? Đúng không?”
“Không…”
Phong Phi nghiến răng – thằng cha Phong Hiên kia… đúng là không đánh không được mà…
Lúc này hắn chỉ muốn phóng thẳng đến nhà anh hai hắn, kéo ổng xuống giường rồi đập cho một trận tơi bời.
Hắn vò nát đống khăn giấy trong tay, ném lên bàn rồi buông lỏng cổ áo sơm mi, ngoắc ngoắc tay với Hải Tú: “Bảo bối tới đây, tôi giải thích cho cậu…”
Hải Tú cười trông rất mất tự nhiên, Nhìn Phong Phi xoay người lại, nụ cười trên mặt cậu dần dần cứng lại: “Cậu… khóe miệng cậu bị làm sao?”
Hắn nhìn khóe miệng bầm tím của mình trong gương, bực bội nói: “Không như cậu nghĩ đâu… Tôi sợ cậu nhìn thấy cái này nên mới tìm đại cái gì để che.”
“Cậu không bôi thuốc mà còn trét thêm mấy thứ này lên sao?” Hải Tú bực lên, lại gần hắn, nghiêm túc nói: “Bị cái gì…”
Mặt Phong Phi rõ ràng là bị đánh, nhưng sáng nay mới vừa thức dậy…
Hải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nho-ra-ten-toi-chua/1303182/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.