Đến chiều tối, khi mọi người đã tan làm từ lâu, mà Tử đằng vẫn còn ngồi trước chiếc máy vi tính đang sáng đèn kia, tay thì thoăn thoắt trên bàn phím gõ lạch cạch. Cô đang tập trung làm việc thì tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt đứt khoảng không gian tĩnh lặng của cả căn phòng. Tử Đằng cầm lên xem thì thấy người gọi đến là Khang Dụ.
“Reng reng!”
Hửm? Sao đột nhiên anh ta lại gọi cho mình nhỉ? Cô ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi cũng bắt máy lên nghe.
“Alo?”
Tử Đằng kẹp điện thoại vào giữa vai và tai, tay vẫn tiếp tục làm việc.
“Em vẫn còn đang làm à?”
“Vâng.”
“Khi nào xong việc?”
“Ừm… chắc cũng khoảng tầm ba chục phút nữa.”
Cô quay đầu nhìn chiếc đồng hồ được treo trên tường, nó chỉ đúng mười chín giờ ba mươi. Trong đầu Tử Đằng tính toán lượng công việc còn lại rồi nói với Khang Dụ.
“Sau khi tan làm, em rảnh chứ?”
“Tan làm là tôi về nhà luôn.”
“Ừm, vậy em làm tiếp đi.”
Nói xong, Khang Dụ liền cúp máp. Tử Đằng khẽ nhíu mày khó hiểu nhìn chiếc điện thoại đang hiển thị cuộc gọi đã kết thúc chỉ vỏn vẹn gần một phút, nhưng cô cũng chẳng mấy để tâm vào nó và tiếp tục tập trung vào làm việc.
[...]
“Reng reng!”
Một lần nữa, tiếng chuông lại reo lên inh ỏi, và người gọi vẫn là anh, Khang Dụ.
“Alo?”
Tử Đằng bắt máy nhưng vẫn chuyên tâm làm việc, giống như chẳng điều gì có thể ngăn cản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhip-tim-anh-rung-dong/3071722/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.