Buổi đấu thầu diễn ra, các công ty khác lần lượt lên thuyết trình vô cùng ngắn gọn. Chẳng mấy chốc đã được một nửa số các đại diện thuyết trình, Nhã Vân lại bắt đầu lo lắng, cô một lần nữa gọi điện cho Cẩm Hằng hối thúc.
"Alo Cẩm Hằng, sao còn chưa tới? Một nửa số lượng đã lên trình bày rồi đấy!"
Cô thì thầm vào điện thoại.
"Xin lỗi, vì đang là giờ cao điểm nên kẹt xe quá. Tôi sẽ đến trễ một chút."
"Cố gắng nhanh nhanh chút."
Nhã Vân nói rồi cúp máy. Cô biết hối một người đang kẹt xe thì chẳng có ích gì, nhưng tình hình bây giờ gấp rút lắm rồi. Cô thật sự chẳng biết nói gì hơn ngoài câu đó.
"Tử Đằng à, Cẩm Hằng bị kẹt xe, e rằng sẽ đến trễ vài phút đấy.”
Nhã Vân quay sang nói với Tử Đằng. Cô nghe xong cũng chỉ gật đầu, không nói gì thêm. Trông vẻ mặt Tử Đằng rất bình thản, cô phải cố gắng giữ cho mình một tâm trạng bình tĩnh trước mọi sự việc. Tử Đằng nhận ra việc lo lắng, bồn chồn cũng chẳng giúp ích gì cho cô. Nếu đã như thế thì lo lắng làm gì chứ.
Lỡ như mà đến lượt công ty mình mà Cẩm Hằng vẫn chưa đến thì dù có như thế nào thì mình sẽ cố gắng kéo dài thời gian hết mức có thể, Tử Đằng quyết tâm thầm nghĩ.
Chỉ sau một thời gian ngắn ngủi, hầu hết các đại diện là lên thuyết trình về hồ sơ đấu thầu của họ. Hiện tại chỉ còn một đại diện nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhip-tim-anh-rung-dong/3071714/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.