Khôi Vĩ bị Huyết Tâm nhéo một cái đau đến điếng cả người, anh giật bắn mình nhìn cô ấy với cặp mắt vô số tội.
“Cái tên vô duyên mất nết này!”
Huyết Tâm cau mày, vừa nhéo vào hông Khôi Vĩ vừa tức giận nhìn anh ấy.
“Ui da, đau! Tôi nói đúng mà?! Sao lại nhéo tôi?”
Khôi Vĩ đau đớn la lên.
Thấy anh bày vẻ mặt ấm ức, ngu ngơ chẳng biết chuyện gì cả, càng khiến cho Huyết Tâm càng thêm tức giận. Nhưng với cái biểu hiện như thế, cô biết cho dù cô có nói gì đi chăng nữa thì anh vẫn cứ đực mặt ra đó thôi. Với cả, Huyết Tâm cũng không muốn làm phá hỏng bầu không khí vui vẻ này nên cô chỉ đành im lặng cho qua.
Cái tên ngốc này, hơn hai mươi tuổi rồi mà mở miệng nói câu nào là muốn vả vào mồm câu đó! Nhiều lúc mình còn tự hỏi cậu ta có thật sự là người nhà họ Lâm hay không đấy. Thiệt tình, dù sao mình cũng không muốn mất đi khoảnh khắc mà mọi người đang chơi vui như thế này, thôi thì tạm thời tha cho cậu ta vậy, Huyết Tâm nắm chặt tay thành nắm đấm như kìm nén cơn giận của mình, ánh mắt thì lườm Khôi Vĩ bằng nửa con mắt.
“Thôi, chúng ta tiếp tục trò chơi nào, đừng để ý đến Khôi Vĩ nữa, nguôi giận nào Huyết Tâm.” - Hoàng Nam lên tiếng giảng hòa, sau đó thì xào bài rồi đưa cho mọi người bốc - “Đây! Lần này không biết ai sẽ được làm quốc vương đây?”
Bọn họ lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhip-tim-anh-rung-dong/2675562/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.