Màu son này… sao thấy quen quá vậy. Mình nhớ rồi! Là màu son của thư ký Hà! Thiệt tình, mình mơ tưởng gì với cái tên lăng nhăng, đào hoa đó chứ.
Tử Đằng tức giận, thẳng tay vứt chiếc áo đó vào giỏ đồ để giặt sau, hận không thể xé nát cái áo đó. Vì không chừng cái áo này còn đắt tiền hơn cả năm tháng lương của cô.
___________________________
Vào Giáng sinh, nếu Khang Dụ không ở nhà thì dĩ nhiên là anh sẽ đi đâu du lịch đâu đó cùng với mỹ nữ nào đó rồi. Nghe phong phanh đâu đó rằng năm nay Khang Dụ sẽ đi Thuỵ Điển.
Trong nhà giờ chỉ có mỗi một mình Tử Đằng, đến chiều cô mới đi viếng mộ cùng với Hà Thanh. Giờ đang rảnh rỗi, Tử Đằng cũng chẳng biết làm gì ngoài việc nhìn dòng người đi đi lại lại một cách u sầu.
Ở phía xa xa, từ cửa sổ nhìn ra, cô thấy có một số gia đình có con nhỏ đang đứng xung quanh chờ ông già Noel phát quà. Trông bọn nhỏ vui và hạnh phúc lắm, cả ba mẹ chúng cũng cảm thấy hạnh phúc khi con mình có những ký ức tốt đẹp vào những ngày đặc biệt như thế này.
Khung cảnh như thế làm cô nhớ đến thời ấu thơ của mình, vào cái độ tuổi non nớt, trong sáng, ngây thơ khi tin vào ông già Noel có thật trên đời. Tử Đằng cũng từng có một gia đình hạnh phúc như thế kia, cô cũng được ba mẹ dẫn đi chơi, nhận được một số món quà nhỏ từ những người đóng giả ông già Noel bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhip-tim-anh-rung-dong/2675524/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.