Edit: Xiao Yi.
Lời oán trách của Tiêu Ấu Ngư vừa ra khỏi miệng, Lưu An lập tức lên giọng chỉ trích theo, “Tiểu Ngư cô nương, ngươi vừa làm vỡ vòng ngọc mà tiên đế ban cho Thái hậu nương nương, đây là tội lớn!”
Trên mặt Tiêu Ấu Ngư lộ ra vẻ tiếc nuối, “Tiểu Ngư cô nương, ngươi là người trong phủ của Nhiếp chính vương, vốn dĩ ai gia không nên xử tội ngươi. Ngươi làm vỡ vòng ngọc khác thì không nói, nhưng đây là vòng ngọc mà tiên đế ban cho ai gia… Ngươi làm thế chính là bất kính với tiên đế, ai gia không thể không phạt!”
Tiêu Ấu Ngư vừa nói ra lời này, Kiều Dư lập tức biết đây là muốn hại nàng, trong đầu lập tức suy nghĩ nên làm thế nào để vượt qua ải lần này.
Rốt cục là nàng nên trực tiếp phủ nhận lời của Tiêu Ấu Ngư, giải thích rằng vòng ngọc không phải do nàng làm vỡ, hay là nhận tội danh này trước? Dù sao Nguỵ Đình ở đây, dù Tiêu Ấu Ngư có trị tội cũng không thẳng tay lắm, phải không?
Cân nhắc một lát, Kiều Dư liền vứt ý niệm này ngay. Thành thật mà nói thì thủ đoạn của Tiêu Ấu Ngư không hề cao minh, chỉ khiến nàng có hơi ghê tởm mà thôi.
Nhìn mảnh vỡ trên mặt đất, đôi mắt của Kiều Dư loé ra tia sáng…
Nàng bình tĩnh lại, sau đó lấy trong ngực áo ra một chiếc khăn sạch sẽ rồi ngồi xổm xuống, nhặt từng mảnh vỡ vòng tay dưới đất, gói vào khăn tay.
Thấy Kiều Dư đột nhiên ngồi sụp xuống, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhiep-chinh-vuong-ga-vo-moi-ngay/2665234/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.