Chương trước
Chương sau
Mặt trời đã hoàn toàn xuống núi, bụi bặm vừa rồi đã bị bóng đêm cắn nuốt sạch sẽ, có kền kền xoay quanh không trung, ý đồ mổ lấy thi thể trên hoang nguyên, rồi lại kiêng kỵ ba người cách đó không xa, chậm chạp không dám đáp xuống.
Giáng Trần nhìn người trên đùi mê man, đưa tay lau đi vết máu trên mặt cho y.
Động tác của hắn rất nhẹ, tựa hồ như đang lau đồ sứ dễ vỡ, Trào Khê nhìn không được cảnh này, có chút đau răng quay đầu: “Hiện tại làm sao bây giờ? Tạ Phùng Thù nhập ma giết một Phật tu, nhất định đã kinh động Tam Thiên”
Giáng Trần nói: “Nếu Tam Thiên có hỏi, tự có ta trả lời.”
Trào Khê nhìn lướt qua người trên đùi Giáng Trần: “Vậy hắn——”
Giáng Trần lau đi một chút vết máu cuối cùng trên mặt Tạ Phùng Thù, giương mắt nói: “Cái gì cũng không cần nói, để cho hắn trở về Vô Minh.”
Trào Khê ngẩn ra, còn chưa nói gì, Giáng Trần lại mở miệng nói: “Ta muốn đi Độ Ách Cảnh.”
Trào Khê vốn dựa vào tháp Phù Đồ, nghe vậy lập tức đứng thẳng người, cau mày nói: “Ngươi điên rồi sao?”
“Nếu như Phong Tịch đã sống lại, Tinh La Mệnh Bàn lại là do Yêu Ma tông trộm cắp, hắn canh cánh trong lòng chuyện thượng cổ, hôm nay không trừ, tất sẽ có hậu hoạn.”
Trào Khê nói, “Cho dù Phong Tịch đã sống lại, muốn dùng Tinh La Mệnh Bàn nghịch thiên mệnh, cũng đã không còn yêu lực ngàn vạn năm…”
Giáng Trần rũ mắt nhìn người trên đùi: “Tạ Phùng Thù có.”
Hắn tựa hồ nhớ tới chuyện cũ, ngữ khí hơi lạnh: “Bảy trăm năm trước Minh Kính Đài, không phải là bởi vì cái này sao?”
Lời này của hắn vừa nói ra, sắc mặt Trào Khê cũng khó coi, qua hồi lâu mới mở miệng nói: “Kim Đan của Tạ Phùng Thù. Nó ở đâu?”
Giáng Trần không trả lời.
*
Những khúc khuỷu quanh co này, Tạ Phùng Thù đương nhiên không biết, lúc ấy y đã bất tỉnh nhân sự, hiện tại tỉnh lại vừa nghe Giáng Trần muốn đi Độ Ách Cảnh, trực tiếp nhảy dựng lên nhìn chằm chằm hòa thượng trước mắt, ngữ khí nghi ngờ không thôi: “Đi chịu chết sao?”
Theo y thấy, một hòa thượng còn chưa phi thăng đi Độ Ách Cảnh, không khác gì xông vào đầm rồng hang hổ, Tạ Phùng Thù gấp đến hoảng hốt, tận tình nói: “Lúc trước là ta kéo các ngươi đi cùng ta tìm la bàn, trách ta, nhưng hôm nay việc này liên lụy rất rộng, đã không phải ngươi ta có thể xử trí ——”
Giáng Trần lắc đầu: “Không liên quan gì đến chuyện này. ”
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt dời khỏi mặt Tạ Phùng Thù, ngữ khí bình tĩnh: “Là ân oán cá nhân ngày xưa của ta với Yêu Ma tông, không liên quan đến ngươi.”
Tạ Phùng Thù sửng sốt một lát, lòng tràn đầy lửa nóng giống như bị một chậu nước tạt lạnh thấu tim, y bị chọc cười: “Ta dẫn ngươi ra khỏi núi, vào tây nam, vào Mạc Bắc, một đường đi tới nơi này, hiện giờ ngươi nói với ta không liên quan gì đến ta?”
Y không khống chế được ngữ khí, Giáng Trần nhẹ nhàng nhíu mày, tựa hồ không hiểu vì sao Tạ Phùng Thù tức giận.
“Tạ Phùng Thù.”
Dưới ánh trăng, ngữ khí Giáng Trần giống như ngày đầu tiên gặp gỡ, lạnh lùng không thể với tơi.
Hắn nhìn về phía đối phương, nói: “Trở về đi, đại đạo ba ngàn, trên đời này có rất nhiều chuyện ngươi quản không được. ”
Những lời này của hắn quả thật là có chút lãnh đạm vô tình.
“…… Được rồi, ” Tạ Phùng Thù gật đầu, ngay cả Giáng Trần cũng không gọi, “Tôn giả một đường thuận buồm xuôi gió.”
Dứt lời, Tạ Phùng Thù quay đầu rời đi.
Y không thèm nhìn phương hướng, không mục đích vội vàng đi mấy chục bước, lại bị gió đêm thổi đến tỉnh táo lại.
Y dừng tại chỗ, cỗ tức giận kia bị thổi đến thất linh bát tán, biến thành sương mù mênh mông trong lòng.
Tạ Phùng Thù nghĩ: Ta tức cái gì?
Như hắn nói, đó là việc của hắn, ta quản hắn làm gì?
Đáng tiếc càng nghĩ như vậy, trong lòng Tạ Phùng Thù càng phát khổ, y thầm nghĩ: Hắn đi, một đường này chúng ta tốt xấu gì cũng coi như là đồng cam khổ, cùng chung hoạn nạn, hiện giờ ngay cả thương lượng cũng không đánh liền nói chia tay, thứ gì.
Kỳ thật nếu bình tĩnh mà nói, đây chính là bộ dáng Giáng Trần biểu hiện cho tới nay.
Mặc dù tu đạo từ bi, là người vô tình nhất.
Nhưng không biết vì sao, trong lòng Tạ Phùng Thù lại mơ hồ có một đạo thanh âm truyền đến —— không phải như vậy.
Thời điểm ở Tây Nam, mình bởi vì sợ rắn bò lên trên người Giáng Trần, lúc trộm rượu ngã xuống được đối phương bắt được, còn có khí tức mới vừa rồi mình nằm sấp trên đùi Giáng Trần, khí tức trên người đối phương truyền đến.
Tất cả đều ấm áp.
Một người như vậy, không nên vô tình như vậy.
Huống chi hắn không phải còn thích người khác sao?
…… Ồ, phải, hắn ta còn có người mình thích.
Tạ Phùng Thù nghĩ đến tầng này, chợt tim trầm xuống, rơi vào ngực, trống rỗng không chịu nổi.
Y nhìn vào bóng tối vô biên trước mắt, nghĩ: Hiện tại là sao đây?
Trào Khê bên này nhìn bóng dáng Tạ Phùng Thù đi xa, hơi nhún vai: “Tức giận, tính tình chó.”
Trào Khê nhìn Giáng Trần, nói: “Ta tưởng ngươi sẽ——”
Hắn nói đến đây dừng lại, không biết nên nói như thế nào, ánh mắt Giáng Trần rơi vào bóng lưng Tạ Phùng Thù, trong mắt sương mù nặng nề.
“Không thể để cho hắn chết một lần nữa.”
Trào Khê cũng không nói lời nào nữa.
Các tội tăng khác trong rừng vẫn không có động tĩnh gì, cho dù Sát Đạt chết, Phù Đồ Tháp vẫn còn, bọn họ vẫn không đi được.
Giáng Trần không quan tâm đến điều đó.
Một đêm Tạ Phùng Thù cũng không trở về, hắn cũng một đêm không nhắm mắt, nhìn ánh mặt trời dần dần sáng lên từng chút từng chút xâm chiếm sạch sẽ.
Cho đến khi mặt trời hoàn toàn chiếu lên bầu trời, Giáng Trần rốt cục mở miệng, thanh âm khàn khàn.
“Đi thôi.”
Trào Khê cùng hắn đứng dậy, đi ra khỏi Thi Đà Lâm.
Khi bọn họ đến, để lại ngựa ở lối vào Thi Đà Lâm, hai người đi được một nửa, vừa nhìn thấy bóng dáng ngựa, lại cùng nhau dừng lại.
Lối vào, ba con ngựa tốt cúi đầu vẫy đuôi, không kiên nhẫn cào cát vàng trên mặt đất, bên cạnh có một nam tử mặc tuyết y đeo ngọc quan, đang nhàm chán đút từng chút từng chút cỏ cho ngựa.
Thấy bọn họ tới, Tạ Phùng Thù đút xong một chút cỏ cuối cùng xoay người lên ngựa, tùy ý vỗ vỗ tay: “Hà, còn rất sớm.”
Thấy Trào Khê và Giáng Trần đều không nói gì, Tạ Phùng Thù cười cười trước, nhìn về phía Giáng Trần.
“Ta nghĩ một đêm, đã là ta mang ngươi ra ngoài, ta cũng đã đáp ứng muốn độ ngươi phi thăng, hiện giờ còn chưa làm được, ta không thể đi.”
Giáng Trần nhìn y, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Ta không cần… Ngươi sẽ vượt qua ta.”
“Ta mới mặc kệ.” Tạ Phùng Thù rất vô lại nghiêng đầu, đặt chân lên lưng ngựa lay lay, “Dù sao ta cũng đã thề, đường đường Lăng Hành tiên quân, không thể thất hẹn.”
Giáng Trần lẳng lặng nhìn y hồi lâu, ánh mắt Tạ Phùng Thù thủy chung không nhượng bộ, lòng vững như bàn thạch.
Cuối cùng, Giáng Trần không nói một lời, đi qua tháo dây cương của một con ngựa. Tạ Phùng Thù cúi đầu nhìn hắn, hỏi: “Chúng ta đi đâu vậy?”
Câu “chúng ta” này của y nói rất quen thuộc, Giáng Trần dừng một chút, đáp: “Diệu Hương. ”
Trào Khê ở một bên nhìn hai người trong chốc lát, đột nhiên nói: “Ta không đi.”
Tạ Phùng Thù kinh ngạc quay đầu nhìn hắn, Trào Khê nhíu nhíu mày: “Phật khí quá nặng.”
Diệu Hương là một quốc gia nhỏ miền Nam, cả nước trọng Phật, được gọi là Phật quốc. Hàng năm vào tháng ba ở hoàng đô thiết lập Thủy Lục Đạo Tràng, dẫn diễm Nhiên Đăng, cung cấp cho mười phương tăng chúng tụng kinh thuyết pháp, suốt ba ngày không nghỉ, coi như là đại hội khắp thế gian, nghe nói còn từng dẫn Tam Thiên Thần Phật hiện thân thuyết pháp. Mặc dù là tin đồn, nhưng ba ngày đó đúng là thời điểm Phật khí thịnh vượng nhất.
Thủy Lục Dạo Tràng
Mà cửa vào Độ Ách Cảnh, cũng ở Diệu Hương, vả lại chỉ trong ba ngày Phật khí thịnh nhất mới mở ra.
Đại khái lúc bày trận là muốn dùng Phật pháp trấn áp Yêu Ma tông, nhưng khi thiên địa Phật khí thịnh nhất, mở ra nơi ác nhất thế gian, nghe qua thật sự là rất huyền diệu.
Giáng Trần muốn vào Độ Ách Cảnh, nhất định phải đi hướng Diệu Hương chờ pháp hội bắt đầu, mà Tạ Phùng Thù là tiên quân, tự nhiên cũng không cần lo lắng, chỉ có Trào Khê là yêu, nếu bình thường còn tốt, Phật khí của Pháp Hội đối với hắn mà nói quả thật có chút khó chịu.
Trào Khê cũng không nói thêm gì, lẳng lặng lên ngựa nhìn về phía hai người, đầu tiên là nhìn Giáng Trần nói một câu: “Bảo trọng.” Lại quay đầu nhìn về phía Tạ Phùng Thù.
Hắn nhíu mày, nhìn Tạ Phùng Thù hồi lâu, Tạ Phùng Thù vốn tưởng rằng hắn muốn nói gì đó với mình, kết quả đến cuối cùng, Trào Khê chỉ có chút không kiên nhẫn nói: “Có nguy hiểm nhớ trốn xa một chút, tu vi không đủ đầu óc lại ngốc, đừng ném mạng vào.”
Lời này không dễ nghe, nhưng miễn cưỡng cũng là quan tâm, Tạ Phùng Thù nhận, lại đột nhiên nói: “Lúc ta hôn mê có một giấc mộng, mơ thấy ngươi và các đồng môn của ngươi. ”
“Ngươi mang tiểu sư đệ ngươi trộm rượu uống, bị sư phụ cùng sư tỷ bắt được, sư đệ ngươi uống say, còn từ trên sườn núi lăn xuống.”
Tạ Phùng Thù nói nở nụ cười, y bỗng nhiên hỏi: “Trước đây ta đã gặp bọn họ sao? ”
Trong mắt y đã tràn đầy tò mò, Trào Khê nhìn y, yết hầu khẽ động, nói: “Có lẽ vậy.”
Dứt lời hắn kéo dây cương, xoay đầu ngựa, lại quay đầu nhìn tạ Phùng Thù, tựa hồ muốn gọi hắn một tiếng gì đó.
Nhưng cuối cùng, hắn chỉ kêu một tiếng “Tạ Phùng Thù”
Đợi đến khi Tạ Phùng Thù nhìn về phía hắn, Trào Khê đã quay người đưa lưng về phía Tạ Phùng Thù, nhẹ giọng nói: “Đi ”
Dứt lời, hắn một người một ngựa, chạy nhanh về phía cát vàng đầy trời.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.