“Giường của anh sao?” Cố Hạnh Nguyên ngẩng ra, sau đó lướt mắt
nhìn cách bài trí trong căn phòng này.
Căn phòng xa hoa phú quý lạ lẫm, đúng là
không phải nhà của cô!
Cô chỉ nhớ, trong lúc dự tiệc, sau khi anh đi
vào nhà vệ sinh, hình như cô cũng bị ngất di.
Lập tức tỉnh táo lại trong nháy mắt, cô quay
sang nhìn anh lắc đầu:
“Tôi, tôi không biết... Tôi chỉ nhớ là hình như
tôi bị ngất đi, vừa tỉnh lại đã ở nơi này rồi...”
“Giả vờ, giả vờ tiếp đi!” Anh hừ lạnh một
tiếng, hiển nhiên là không tin vào những gì cô
nói.
“Tôi không có.” Cố Hạnh Nguyên cắn môi,
tại sao mình lại tỉnh dậy ở trên giường của anh
ta chứ, cô không có chút manh mối nào cả.
Anh lạnh lùng liếc mắt nhìn cô.
Trên mặt của cô cũng không hề che giấu nỗi
hoảng sợ, và cả ngơ ngác.
Hình như cũng không giống đang nói dối!
Lúc trước, ở dưới sảnh khách sạn, lúc cô soi
kính xe của anh để chỉnh sửa lại ngực.
Anh chắc chắn, cô cũng không biết đó là xe
của anh.
Đặc biệt là sau khi nhìn thấy anh, cô không
chỉ không nhận ra anh, thậm chí còn dám thò
tay đùa giỡn gương mặt của anh nữa.
Nghĩ đến đây, trong lòng của anh vẫn không
nhìn được dâng lên một luồng lửa giận.
Trong thời gian ngắn, cũng hiểu rõ tất cả mọi
việc!
Giọng nói lạnh lẽo hỏi: “Công ty nhà ai?”
“Hả?“ Cố Hạnh Nguyên run lên.
Nhớ tới các đồng nghiệp khác trong công ty,
dạo gần đây bởi vì hạng mục dự án “Ánh” mà
bận tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhiem-vu-sinh-de/166895/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.