“ con về rồi ”, Kanon thấy trong nhà đèn sáng, biết là phụ thân đã về, nàng cởi giày ra, đi vào phòng khách.
Một người đàn ông trung niên cao gầy, đeo kính, mặc bộ đồ tiến sĩ ngồi nghiêm mặt ở đó, Kanase Kensei , cha nuôi, cũng là anh trai của mẹ ruột Kanon.
“ con chào baba”
“ con đi đâu giờ mới về?”
" con đi chơi cùng, .. " Kanon xoắn quýt, chả lẽ nói chủ nhân? vẫn là tình nhân ? bạn trai ? hay là vợ bé người ta ?
" hừ, tên trước cửa nhà vừa nãy đúng không!"
" a?. là.."
" từ lúc nào?"
" sáng.. sáng nay ạ."
" Cái gì !!?
Hừ ! Nhanh chóng cắt đứt đi."
" ba..baba, con không muốn."
Kanase Kensei tiến sĩ nhíu mày, bình thường ngoan ngoãn Kanon vậy mà phản đối?, hừ, không được, kế hoạch phải tiến hành nhanh lên, khi mà con bé còn chưa có nhiều lưu luyến..
“ đi, về phòng trước đi. Sáng mai ta cùng con nói chuyện trước”
" ân, con chào baba ".
Tiến sĩ nhìn theo bóng lưng Kanon thở dài, "ta đây cũng là vì tốt cho con bé"
Sáng hôm sau,
Kanon ngồi xuống bàn ăn cùng Kanse Kensei, cùng một người phụ nữ trưởng thành với mái tóc dài màu vàng-Beatrice Basler, người đầu tư cho dự án của tiến sĩ, với mục đích sản xuất hàng loạt vũ khí nhân tạo để kiếm tiền.
" baba, vị này là ?"
" đối tác"
" a, cô ni chi wa."
" hì hì, cô ni chi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhi-thu-nguyen-lon-nhu-vay-ta-muon-di-xem/2445600/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.