Ngay lúc Đồng Ánh Diêu chuẩn bị bắt đầu chuyên tâm công tác thì Lương Như Phượng – danh hiệu vua bà tám của công ty bưng một ly nóng sữa đi vào văn phòng của nàng. Nàng là người của phòng kế toán. Tiện đường bèn nhắc tới, hai người là bạn bè quen nhau từ thời trung học.
Bởi vì rất thân thiết với Đồng Ánh Diêu cho nên sau khi Lương Như Phượng vào văn phòng, có chuyện liền hỏi thẳng. "Xem ra cậu lại thắng một trận nữa."
Đồng Ánh Diêu cười đắc ý. "Đâu có đâu có."
"Cậu cùng Lí Tắc Hàn thật đúng là cãi nhau không biết chán." Lương Như Phượng cũng cười. "Tình cảm giữa hai người các cậu rốt cuộc coi như là tốt hay không tốt đây?"
"Đương nhiên là không tốt." Chuyện này còn cần phải hỏi sao? "Mình cũng không muốn ầm ỹ. Là do tên kia tràn đầy tinh lực, hễ chút liền rống lên rống xuống. Có điều hắn thật sự không phải từ vườn thú xổng ra sao? Có lẽ chúng ta nên cởi quần áo của hắn, đuổi hắn về vườn thú đi." (hãi chị này)
Nàng vừa nói xong, cùng Lương Như Phượng liếc nhau một cái, cả hai cùng bật cười. Lương Như Phượng còn cười không thể ngừng, liên tục lau nước mắt. Thấy bạn thân cười to như thế, nàng khuyên nhủ: "Đừng quên mình là phụ nữ có thai, kiềm chế một chút." Năm ngoái Như Phượng cùng bạn trai quen nhau nhiều năm kết hôn, bây giờ có mang sáu tháng.
"Bởi vì cậu nói thật sự rất tức cười." Lương Như Phượng thở hổn hển một lúc mới từ từ hạ cảm xúc bởi vì cười to
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhi-kien-khieu-tinh/181592/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.