Edit & Beta: Hann
Nhiều năm như vậy, bọn họ đã bỏ lỡ rất nhiều thứ.
Chu Nham trầm tĩnh nhắm mắt lại, lồng ngực đau nhói khó chịu, hô hấp nặng nề.
Yến Tinh Nghi ngoan ngoãn vùi đầu trong lòng anh, dùng tay vỗ về lưng anh để trấn an, giọng nói vui vẻ: “Cảm ơn anh.”
“Cảm ơn cái gì?”
“Chuyện em muốn cảm ơn anh nhiều lắm, cảm ơn anh đã cứu em lúc đó, cảm ơn anh vì đã bảo vệ em, cảm ơn anh đã nuôi dưỡng em, cảm ơn anh vì đã yêu em, bằng lòng cưới em.”
Cô nhón chân hôn lên vành tai của Chu Nham, vẻ mặt của anh khẽ thay đổi. Chu Nham rủ mắt, thấy cô gái đang nhẹ nhàng tươi cười nhìn mình: “Để cảm ơn, em tặng bản thân mình cho anh được không?”Giọng nói nũng nịu, xinh đẹp mê người, ánh mắt của Chu Nham ngày một sâu hơn, ngón tay chầm chậm đặt lên gương mặt của cô rồi nâng cằm giơ mặt lên, lãnh đạm cảnh cáo: “Chuyện này, không được phép nói bừa đâu.”
Cô là một cô gái bốc đồng, dù là ở phương diện kia cũng vậy.
Yến Tinh Nghi chỉ cười không nói gì, vô cùng thần bí.
Chu Nham nhận lệnh ôm lấy cô, hạ quyết tâm dù đêm nay cô có cầu xin tha thứ thế nào đi chăng nữa thì anh cũng sẽ không mềm lòng.
Có lẽ tình yêu đã được thổ lộ, cũng có lẽ vì muốn bù đắp thời gian bỏ lỡ nhau nhiều năm đã qua, đêm hôm đó hoàn hảo đến mức khó tin.
Ánh dương ban sáng rọi vào cửa sổ, Chu Nham cúi đầu hôn cô gái đang nhắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhe-nhang-trich-mong/505217/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.