Edit & Beta: Hann
Vốn không có thời gian suy nghĩ, Yến Tinh Nghi vội vàng chạy đến, giữ lấy cánh tay của Chu Nham. Sức nặng đã kéo cô nhào người đến sát mép lầu, khó khăn lắm mới kiểm soát được cơ thể, dồn hết lực vào cánh tay để giữ Chu Nham lại.
Người đàn ông ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu của Yến Tinh Nghi, gió thổi khiến đôi mắt ngấn lệ, cô sợ hãi đến độ môi run rẩy, giọng nói cũng run run theo: “Giữ chặt! Nhất định phải giữ chặt!”
Cô dùng hết sức lực của mình để kéo anh lên.
Chu Nham im lặng không nói gì, tuy đang lơ lửng trên tòa nhà bốn mươi tầng nhưng anh vẫn không sợ hãi và hoảng loạn, cứ như người đối diện với hiểm nguy không phải anh.
Anh rất tức giận, chưa bao giờ tức giận như lúc này, cả ngày lo lắng cho cô, nghĩ rằng cô gái nhỏ chỉ đùa như mọi khi một chút thôi. Nhưng khi tìm thấy cô, anh lại thấy Yến Tinh Nghi muốn làm chuyện dại dột. Lần đầu tiên Chu Nham nhận ra có lẽ mình phải dạy dỗ cô một chút, để cô ghi nhớ thật lâu mới được.
“Buông tay.”
Chu Nham lạnh lùng nói.
Yến Tinh Nghi ngẩn người, khó tin nhìn anh. Mặc dù cô luôn nghe lời anh, nhưng tuyệt đối không phải lúc này. Yến Tinh Nghi vội vàng dùng tay kia kéo anh: “Em kéo anh lên, em có thể! Anh không được buông ra, em cầu xin anh đấy được không!”
Trước đây khi cầu xin anh giúp đỡ Yến Phi Bạch, cô cũng không nói ra mấy lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhe-nhang-trich-mong/505210/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.