Edit & Beta: Hann
Cơn gió buổi đêm khá mát mẻ, ánh đèn đường màu vàng soi rọi khiến chiếc bảng tên trở nên mờ mờ ảo ảo. Đêm tối vắng lặng yên tĩnh, cô thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở của mình.
Không thể ngờ được.
Người Chu Nham yêu.
… Là cô.
Sao có thể chứ?
Anh mà lại giấu kín tình cảm của mình ở trong lòng, không nói cho người ta biết sao?
Yến Tinh Nghi không hiểu nổi suy nghĩ của Chu Nham, đã nhiều năm trôi qua như vậy, dường như cô chẳng hề hiểu anh chút nào.
Cô nhìn chằm chằm tên của mình một hồi lâu, cuối cùng Yến Tinh Nghi quyết định bỏ vào lại. Chu Nham không muốn cô biết chuyện này, vậy thì cô sẽ không chủ động hỏi. Hơn nữa, bây giờ chưa phải lúc, e rằng giữa bọn họ cần phải giữ một khoảng cách nhất định.
Yến Tinh Nghi ngẩng đầu ngắm trăng rằm trên bầu trời đêm, túi gấm của Chu Nham treo trên cây, phấp phới trong màn đêm như đang kể chuyện tâm sự với ánh trăng, để nó ở đây là được rồi, vậy là tốt nhất.
Yến Tinh Nghi trở về homestay, trước khi ra ngoài cô không mang theo điện thoại, màn hình thông báo hơn mười mấy cuộc gọi đến, đều là của Chu Nham.
Yến Tinh Nghi bắt máy, sau khi cuộc gọi được kết nối, cô nghe thấy giọng nói lạnh lùng trầm lắng của Chu Nham, anh đang rất lo lắng: “Đang ở đâu?”
“Trong phòng.”
“Khi nãy em đi đâu?”
“Ra ngoài một chút.”
Người đàn ông trầm giọng: “Mở cửa.”
Yến Tinh Nghi liếc mắt nhìn cánh cửa, anh đang ở bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhe-nhang-trich-mong/505204/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.