Edit & Beta: Hann
Chu Nham chưa bao giờ nói dối, đặc biệt là với cô.
Qua nhiều năm như vậy, anh thật sự rất thương cô, bởi vì quá yêu nên dù hai người có xích mích gì cũng chẳng bao giờ rời xa nhau. Có đôi khi Yến Tinh Nghi còn tin rằng Chu Nham thực sự thích cô, giống như bây giờ.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, Chu Nham lập tức đứng thẳng người, tạo khoảng cách với cô: “Ra ngoài đi, đói thì bảo bà Hồ làm cho em chút đồ ăn.”
Cứ như chuyện vừa xảy ra không hề tồn tại, Yến Tinh Nghi không biết anh đang suy nghĩ điều gì, đúng vậy, nếu như có thể nhìn thấu được Chu tổng tiếng tăm lẫy lừng thì đó không còn là anh nữa rồi.
Yến Tinh Nghi kìm nén trái tim đang loạn nhịp của mình lại, cô ra khỏi phòng bếp, quay đầu nhìn thử, Chu Nham vẫn đang thái đồ ăn, vốn không hề chú ý tới cô. Bóng lưng thoạt nhìn rất trầm ổn và chín chắn, Yến Tinh Nghi rời mắt rồi đi ra ngoài.
Vốn dĩ cô không biết rằng, trái tim Chu Nham đã hỗn loạn cả lên. Nhiều năm qua anh rất giỏi kiềm chế, chưa từng để lộ chút sơ hở nào, nhưng khi nãy…
Khoảng cách gần như vậy, anh có thể ngửi được mùi hương thơm ngát trên người cô, cảm nhận được hơi ấm trên mái tóc cô, thấy rõ từng sợi lông mi của cô, anh rất muốn... Thật sự rất muốn...
Hôn cô.
Ra sức hôn.
Hơi thở của Chu Nham như nghẹn lại, anh nặng nề nhắm mắt, buộc bản thân khôi phục lại lý trí.
Có đôi khi anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhe-nhang-trich-mong/505196/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.