Edit & Beta: Hann
Từ tận đáy lòng, Yến Tinh Nghi thật sự cảm thấy cô và Khương Lễ không còn gì để nói.
Lúc còn trẻ, cô đã từng đứng trong góc tối để nhìn lén Khương Lễ, yêu anh ta say đắm.
Mấy năm trời Khương Lễ rời đi không nói một lời, cô vẫn ngu ngốc chờ anh ta, cho rằng anh ta là ánh sáng đã cứu rỗi mình, cho rằng anh ta sẽ mãi nhớ về cô. Mãi đến khi hiện thực giáng cho cô một cái tát, Yến Tinh Nghi mới nhận ra không hề có ánh sáng cứu rỗi nào ở đây cả, cũng không có tình cảm nào là mãi mãi.
Bỗng nhiên trong lúc đó, cô cảm thấy hình như anh ta trở nên mờ nhạt đến lạ. Thật ra cũng chẳng có gì to tát, là do năm tháng ấy đã trôi qua mà thôi.
“Chúng ta quen nhau sao?”
Bởi vì không cần thiết nên Yến Tinh Nghi lựa chọn coi anh ta như người dưng.
Khương Lễ nhìn cô chằm chằm để dò xét, Yến Tinh Nghi thật sự đã thay đổi. Cô gái nhỏ trong ký ức rất ngoan ngoãn nghe lời, đôi mắt thuần khiết trong veo mỗi khi nhìn anh ta, anh ta nói gì cô cũng nghe.
Dường như cô luôn cố ý che giấu những điểm xấu của mình, chỉ bộc lộ những gì đẹp nhất cho anh ta thấy. Đương nhiên lúc đó Khương Lễ biết Yến Tinh Nghi không hoàn hảo, nhưng anh ta không rảnh truy cứu, bởi anh ta vẫn luôn lười nhác như vậy, không thích đào sâu vào vấn đề, không thích xía vào chuyện người khác. Bây giờ đột nhiên anh ta thấy hơi hối hận,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhe-nhang-trich-mong/505194/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.